“Nhớ về cha” của Vũ Trung là bài thơ chan chứa cảm xúc, khắc họa hình ảnh người cha tảo tần, lam lũ cả đời lo cho con cái.
NHỚ VỀ CHA
Tác giả: Vũ Trung
Bao năm trời tất tả với ngược xuôi
Tay chai sạn đầu điểm dần sợi bạc
Nay trong chiều nghe gió lay rời rạc
Bỗng nhớ nhà nhớ đến bố yêu thương
Tuổi đôi mươi bố xung trận chiến trường
Sau độc lập bố về quê sản xuất
Đốt lò vôi, đầu đội trần chân đất
Than lửa hồng lấm láp khói tỏa bay
Những chiều mưa củi ướt mắt nhoèn cay
Hôm nắng đổ mồ hôi tuôn như tắm
Tuổi còn nhỏ tôi nào đâu hiểu lắm
Cứ hồn nhiên ăn ngủ chẳng lo gì
Rồi đến tuổi tôi cũng phải ra đi
Lên phố thị lao vào trang giấy bút
Mấy lần nghe quê nghèo đang ngập lụt
Mới thấy lòng trăn trở nỗi nhói đau
Cả nhà tôi có bữa cá bữa rau
Ăn đạm bạc dồn tiền cho tôi cả
Bố gầy hơn bởi lo toan vất vả
Những u hoài nào biết ngỏ cùng ai
Đến giờ đây sau thảm đỏ chông gai
Nếm cuộc sống đủ ngọt bùi cay đắng
Chợt nhận ra vỡ òa trong thinh lặng
Mới thương cha, hiểu nhẽ sống ở đời
Phương trời xa nơi đất khách quê người
Lòng tự nhủ sống sao cho phải đạo
Tuy khó khăn chất chồng vì cơm áo
Vẫn hướng về quê cũ có cha yêu.
Nỗi nhớ cha trong một buổi chiều gió
Có những buổi chiều, gió khẽ lay mà lòng người bỗng dậy sóng. Với Vũ Trung, cơn gió ấy mang theo tiếng gọi từ cội nguồn: “Bỗng nhớ nhà nhớ đến bố yêu thương”. Mở đầu bài thơ Nhớ về cha, tác giả đã khắc họa nỗi nhớ bằng một cảm xúc rất thật, rất đời thường. Không có những hình ảnh lộng lẫy, không có những triết lý cao siêu, chỉ có một tấm lòng con đang hướng về cha trong niềm thương nhớ dạt dào.
Đây không chỉ là tiếng lòng riêng của người con xa quê, mà còn là thông điệp sâu sắc về tình phụ tử thiêng liêng – tình cảm vừa giản dị, vừa vĩnh hằng trong tâm hồn mỗi người.
Người cha – biểu tượng của sự hy sinh
Hình ảnh người cha hiện lên qua từng câu thơ là hình ảnh của một đời lam lũ. Từ tuổi đôi mươi xông pha chiến trường, trở về thời bình lại tất tả với nghề đốt lò vôi, “đầu đội trần chân đất”. Những câu thơ ấy như đưa ta về miền quê nghèo khói lửa, nơi người cha gầy gò vẫn lặng lẽ hy sinh vì gia đình. Than bụi, mồ hôi, khói lò… tất cả đều quấn lấy dáng hình người cha, nhưng trong gian khổ ấy, ngọn lửa yêu thương vẫn bừng sáng để nuôi dưỡng đàn con.
Đọc đến những dòng:
“Cả nhà tôi có bữa cá bữa rau
Ăn đạm bạc dồn tiền cho tôi cả”
Người ta không khỏi chạnh lòng. Đó là bức tranh chân thật nhất về tình cha – một tình cảm không ồn ào, không phô trương, nhưng sâu nặng đến mức có thể gầy hao thân xác chỉ để con được học hành đầy đủ.

Sự hồn nhiên của tuổi thơ và nỗi ân hận khi trưởng thành
Trong thơ Vũ Trung, tuổi thơ của tác giả hiện lên hồn nhiên, vô tư: “Cứ hồn nhiên ăn ngủ chẳng lo gì”. Ngày ấy, người con chưa hiểu hết nhọc nhằn của cha. Chỉ khi rời xa mái nhà, lao vào phố thị với những bon chen, tác giả mới dần nhận ra: mỗi lần quê hương chìm trong lũ lụt, lòng con lại thắt lại bởi cha mẹ nơi quê nghèo. Chính lúc ấy, sự thức tỉnh về tình cha con đã gieo vào trái tim một niềm day dứt khôn nguôi.
Khi trải đời mới thấm tình cha
Cuộc đời đâu chỉ có hoa hồng, mà còn lắm chông gai, thảm đỏ cũng nhuốm mồ hôi và nước mắt. Tác giả đã trải qua đủ “ngọt bùi cay đắng”, để rồi một ngày “vỡ òa trong thinh lặng”, chợt thấu hiểu tình cha. Thấu hiểu để thương, để trân trọng, để biết sống sao cho “phải đạo”.
Ở đây, tình cảm dành cho cha không dừng lại ở hoài niệm, mà còn trở thành kim chỉ nam cho cuộc sống. Dù đang ở “phương trời xa nơi đất khách quê người”, tác giả vẫn nhắc nhở chính mình: hãy sống tử tế, sống trọn vẹn để không phụ lòng cha.
Lời nhắn gửi từ “Nhớ về cha”
Bài thơ của Vũ Trung không chỉ là tự sự riêng tư. Mà còn là lời nhắn gửi đến tất cả chúng ta. Cha có thể ít nói, không bày tỏ nhiều như mẹ. Nhưng tình cha lại lặng thầm, bền bỉ như dòng sông ngầm chảy mãi. Và đôi khi, chỉ đến lúc trưởng thành, va vấp. Con người mới thật sự cảm nhận được sức mạnh của tình cha.
Nhớ về cha vì thế không chỉ khơi dậy ký ức. à còn gieo vào lòng người đọc một sự thức tỉnh: hãy biết trân trọng từng phút giây bên cha, bởi đời người hữu hạn, mà tình cha thì vô giá.
