Bài thơ Lối cũ của Vũ Trung là bài thơ chan chứa nỗi niềm hoài niệm. Gợi lại những kỷ niệm tình yêu đã qua cùng nỗi cô đơn còn đọng lại. Với hình ảnh lối xưa, mưa bay, lá rụng. Tác giả khắc họa dòng chảy thời gian, từ thắm thiết nồng nàn đến phai tàn, đầy day dứt.
Núi Dục Thúy Sơn – Biểu tượng bất tử của đất ninh bình
Nhớ quê của Vũ Trung – Nỗi niềm người con xa xứ – Thanh Hóa Mới
Duyên Tiền Kiếp của Vũ Trung – Trân quý tình nghĩa vợ chồng – Thanh Hóa Mới
LỐI CŨ
Tác giả: Vũ Trung
Lối cũ bây giờ đượm sắc hoa
Mưa bay lất phất lệ vương nhoà.
Bao lần lá rụng chờ thu đến
Mấy bận ve gào tiễn hạ qua.
Thắm thiết hôm nao hờn bội bạc
Nồng nàn thuở ấy tủi phôi pha.
Em đi khuất mãi xa thăm thẳm
Còn lại đơn hình chiếc bóng ta.
Lối cũ – nơi ký ức cất giấu nỗi buồn
Ngay từ câu mở đầu, tác giả đã vẽ nên khung cảnh.
“Lối cũ bây giờ đượm sắc hoa
Mưa bay lất phất lệ vương nhòa”.
Lối xưa vẫn còn đó, thậm chí còn đẹp hơn, rực rỡ sắc hoa. Nhưng lòng người lại ngập nỗi buồn. Hình ảnh “mưa bay lất phất” và “lệ vương nhòa”. Như gắn liền với tâm trạng của kẻ đứng giữa hiện tại mà nhìn về quá khứ. Cảnh vật có đổi thay, hoa có nở thêm, nhưng nỗi cô đơn trong lòng thì chẳng hề vơi đi.
Vòng quay bốn mùa – vòng quay của nỗi nhớ
Bốn câu thơ tiếp nối là dòng chảy của thời gian.
“Bao lần lá rụng chờ thu đến
Mấy bận ve gào tiễn hạ qua”.
Hình ảnh lá rụng và tiếng ve gào gợi nên vòng luân chuyển của mùa. Nhưng đằng sau đó, ta thấy một người vẫn mãi chờ đợi, vẫn dõi theo từng lần hạ sang thu. Cứ mỗi mùa trôi qua, nỗi nhớ lại được khắc thêm một lớp mới. Khiến ký ức càng sâu, càng đậm.
Ký ức tình yêu – từ nồng nàn đến phôi pha
Tác giả không ngần ngại chạm đến vết thương của trái tim.
“Thắm thiết hôm nao hờn bội bạc
Nồng nàn thuở ấy tủi phôi pha”.
Có một thời thắm thiết, có một thuở nồng nàn, nhưng tất cả đã không còn. Những chữ “hờn bội bạc”, “tủi phôi pha” chất chứa nỗi đau vì tình yêu không trọn vẹn. Đây không chỉ là sự mất mát của một mối tình. Mà còn là sự hụt hẫng khi niềm tin, sự gắn bó ngày nào trở thành dĩ vãng.

Nỗi cô đơn còn lại sau chia ly
Khổ cuối là tiếng thở dài, khép lại bài thơ.
“Em đi khuất mãi xa thăm thẳm
Còn lại đơn hình chiếc bóng ta.”
Một người đã đi, mang theo tất cả ấm áp, để lại kẻ ở lại với bóng hình đơn độc. Hai câu thơ như một nhát cắt vào nỗi nhớ, vào sự cô quạnh không dễ nguôi ngoai. Lối cũ vẫn còn, cảnh vật vẫn đó. Nhưng người xưa đã mãi xa, chỉ còn lại bóng mình lạc lõng.
Lời kết
Bài thơ Lối cũ của Vũ Trung là khúc ca man mác buồn về tình yêu đã qua. Cái hay của bài thơ nằm ở sự giản dị mà thấm thía. Chỉ bằng vài nét gợi tả cảnh vật. Tác giả đã dẫn người đọc đi vào miền ký ức đầy cảm xúc. Đọc thơ, ta không chỉ thấy nỗi buồn của một tình yêu tan vỡ. Mà còn bắt gặp chính bóng dáng mình trong đó. Những lối xưa ta từng qua, những người xưa ta từng thương, nay chỉ còn là kỷ niệm.
