Thấy bà con khổ sở giữa biển nước, chị Thảo Nguyên ở phường Quyết Thắng, TP Thái Nguyên, quyết định dọn toàn bộ khách sạn của mình để đón hàng trăm người dân vào trú ngụ an toàn.
- Hamas tuyên bố chấm dứt xung đột ở Gaza
- Việt Nam kêu gọi quốc tế hỗ trợ khắc phục hậu quả thiên tai
- Cô giáo Ninh Bình báo công an khi tài khoản nhận hơn 20 tỷ đồng
Mở cửa khách sạn giữa mưa lũ để chia sẻ khó khăn
Những ngày đầu tháng 10, nhiều tuyến phố ở Thái Nguyên chìm sâu trong biển nước. Trên mạng xã hội, hình ảnh người dân co ro ôm con nhỏ trên mái nhà giữa mênh mông nước lũ khiến chị Thảo Nguyên, chủ một khách sạn nhỏ ở phường Quyết Thắng, lặng người.
“Nhìn cảnh ấy, tôi chỉ nghĩ nếu nhà mình còn chỗ khô ráo mà ngoài kia nhiều người đang khổ, không thể đứng yên được,” chị xúc động kể.
Ngay trong đêm, chị đăng dòng thông báo trên Facebook: “Ai bị ngập, chưa có chỗ ở, có thể đến khách sạn nhà tôi ở tạm, hoàn toàn miễn phí.”
Chưa đầy mười phút, điện thoại của chị reo liên tục. Người gọi là các cụ già, phụ nữ mang thai, trẻ nhỏ, cả bệnh nhân vừa xuất viện mà nhà đã ngập sâu. “Họ chỉ xin chỗ khô để nằm, có điện để liên lạc với người thân. Tôi nghe mà nghẹn cả cổ,” chị nhớ lại.
Cả đêm hôm đó, hai vợ chồng chị dọn dẹp 40 phòng, trải chăn, chuẩn bị nước uống, bật máy phát điện, đón gần 120 người dân vào trú ngụ an toàn. Ánh đèn khách sạn sáng rực giữa mưa trắng xóa, trở thành điểm tựa cho những người đang lạc lõng giữa dòng nước bạc.
“Người còn là quý nhất, thiệt một chút cũng chẳng sao”

Ngày đầu tiên, toàn thành phố bị chia cắt, đội thiện nguyện không thể tiếp tế. Chị Nguyên và chồng gom hết đồ ăn trong nhà, chia từng gói mì, hộp sữa, chai nước cho mọi người. Sang ngày thứ hai, các đoàn cứu trợ đến, mang cơm đều đặn ba bữa.
Trong số những người trú nhờ có một bé 20 tháng tuổi và một người đàn ông bị gãy chân vừa từ Bệnh viện Việt Đức về. Anh xúc động nói: “Bão Yagi trước tôi cũng được cô Nguyên cho ở nhờ, lần này lại được giúp đỡ. Nhờ có cô mà không phải chịu đói rét.”
Dù biết mở cửa đón dân sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh, chi phí điện nước, chị Nguyên chỉ cười: “Thiệt một chút cũng chẳng sao, người còn là quý nhất.”
Bản thân chị cũng có người thân trong vùng ngập sâu. “Bố mẹ tôi bị kẹt ở tầng hai mấy ngày. Tôi hiểu cảm giác bất lực khi nước bao quanh nên chỉ nghĩ giúp được ai thì giúp,” chị nói.
Những ngày sau, chị đội mưa mang cơm nước đến điểm tập kết để gửi vào vùng lũ. “Hai ngày ông bà không có gì ăn, điện thoại hết pin, tôi chỉ mong gửi được chút đồ để cầm cự,” chị kể.
Khách sạn nhỏ của chị Thảo Nguyên ở tổ 2, phường Quyết Thắng, nằm trên khu đất cao nên không bị ngập. Nơi đây trở thành “điểm sáng giữa lũ dữ”, chỗ trú ẩn an toàn cho hàng trăm người dân. Câu chuyện của chị nhanh chóng lan tỏa, khiến nhiều người xúc động và cảm phục.
“Chỉ mong nước sớm rút, mọi người trở về nhà bình an. Còn ai chưa có chỗ ở, cửa nhà tôi vẫn mở,” chị Thảo Nguyên nói.
Theo: Dân trí
