Tình quân dân trong bão lũ khắp vùng sông Cầu, sông Công, người dân Thái Nguyên đã không đơn độc. Trong dòng nước cuộn xiết, hình ảnh những người lính, những chiến sĩ công an bì bõm giữa bùn nước, dìu từng cụ già, bế từng em nhỏ đến nơi an toàn đã trở thành khoảnh khắc lay động lòng người, viết tiếp bản anh hùng ca giữa đời thường.
- Hà Nội sơ tán gần 8.500 người dân ảnh hưởng bởi ngập lụt
- Cận cảnh vùng lụt Thái Nguyên: Nước dâng tận mái nhà,
Giữa biển nước, tình người vẫn sáng
Cơn mưa kéo dài từ sau bão số 11 khiến cả Thái Nguyên như chìm trong một tấm màn nước. Những con đường quen thuộc ở phường Trung Thành. Tân Thịnh hay ven sông Công giờ chỉ còn lại mái nhà lấp ló trên mặt nước. Vậy mà trong gian khó, người ta vẫn nhìn thấy những dáng áo xanh, áo lính thấp thoáng giữa dòng không ngơi nghỉ, không quản hiểm nguy.
Có người kể, giữa khu phố đã ngập đến nửa mái nhà, một chiếc xuồng máy dừng lại, các chiến sĩ bộ đội bước xuống. Họ lội qua dòng nước chảy xiết, đưa tay đỡ một bà cụ tóc bạc, run run trên mái hiên chờ cứu. Không kèn trống, không máy quay, chỉ là khoảnh khắc lặng lẽ nhưng ai chứng kiến cũng thấy tim mình ấm lại.
Bà Nguyễn Thu Hà, ở phường Trung Thành, vừa rưng rưng vừa nói:
“Trước bão, các chú bộ đội còn giúp dân gặt lúa. Giờ lũ đến, các chú lại cứu dân. Cả đời tôi chưa bao giờ thấy ai tận tâm như vậy.”
Giữa biển nước mênh mông, hình ảnh người lính vác bao gạo trên vai, dắt xe cho dân, bế trẻ nhỏ vượt ngập đã trở thành điểm tựa tinh thần. Ở đâu có nguy hiểm, ở đó có họ.
Tình quân và dân những đêm trắng bên đê
Đêm ở Thái Nguyên những ngày lũ không còn tĩnh lặng. Tiếng gió rít, tiếng nước vỗ bờ hòa cùng tiếng hô nhau của những người lính đắp đê, gia cố những điểm xung yếu. Họ làm việc không ngừng nghỉ, áo ướt sũng, bùn dính đầy tay, nhưng ánh đèn pin vẫn sáng rực một vùng đêm.
Mỗi người lính tuy họ không nói ra nhưng qua ánh mắt và lòng dũng cảm
chứa đựng trọn vẹn tinh thần “vì dân phục vụ” mệnh lệnh từ trái tim của người lính trong thời bình.
Ở tuyến đê Đẩu Hàn, phường Kinh Bắc, các cán bộ, chiến sĩ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh cũng đã thức trắng đêm cùng lực lượng địa phương gia cố, chằng chống, ngăn nước tràn. Không ai đếm được bao nhiêu bao đất đã được chuyền tay nhau, chỉ biết rạng sáng, nước lũ được chặn lại, và tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp bờ đê.
Bàn tay người lính không ngại nước lạnh
Không chỉ bộ đội, lực lượng công an Thái Nguyên cũng có mặt ở mọi điểm ngập sâu. Từ phường Trại Cau, Tân Thịnh cho tới các xã ven sông, những chiếc ca nô, xuồng cứu hộ không ngớt chạy. Có người nói vui: “Chưa bao giờ thấy công an gần dân như những ngày lũ này” bởi hầu như con ngõ nào, khu nhà nào cũng thấy bóng họ hiện diện.
Anh Trần Văn Đức ở phường Tân Thịnh kể lại:
“Khi nước ngập đến thắt lưng, điện cúp, trời tối om, tôi chỉ thấy ánh đèn pin loang loáng.của các anh bơi vào, đưa từng người ra. Lúc đó mới hiểu, giữa hoạn nạn, họ chính là người thân của mình.”
Những bàn tay ấm giữa dòng nước lạnh, những đôi vai gầy mà kiên cường ấy . Chính là hình ảnh đẹp nhất của tình quân dân.

Những người hùng áo vải
Cơn lũ năm nay có thể sẽ đi vào ký ức của người dân Thái Nguyên . Như một thử thách không dễ quên. Nhưng điều còn đọng lại ; không phải là mưa bao nhiêu, nước ngập đến đâu . Mà là cách con người đã nắm chặt tay nhau để đi qua giông bão.
Những người lính, những chiến sĩ công an họ không phải là những người hùng trên màn ảnh. Họ chỉ là “người hùng áo vải”, giản dị, gần gũi . Nhưng trong mắt nhân dân, họ rực sáng như ngọn đuốc giữa mưa giông.
Sau những ngày nước rút, có lẽ Thái Nguyên sẽ lại xanh tươi như vốn có. Nhưng trong lòng người dân, hình ảnh các anh . Những con người lặng lẽ, không đòi ghi công . Sẽ còn mãi như biểu tượng của lòng quả cảm và nghĩa tình.
Tình quân dân ngọn lửa không bao giờ tắt
Bão rồi sẽ qua, nước rồi sẽ rút . Nhưng “tình quân dân” Thứ tình cảm đã thấm sâu vào đất nước này thì chưa bao giờ nhạt phai.
Ở Thái Nguyên, giữa mưa gió, người dân hiểu hơn bao giờ hết giá trị của hai chữ “đồng bào”. Bởi chỉ có đồng bào mới thương nhau như thế . Cứu nhau trong nguy nan, nắm tay nhau qua dòng lũ dữ.
Và trong những khoảnh khắc nước xiết, chính họ . Những người lính, những chiến sĩ công an đã thắp sáng niềm tin, để người dân tin rằng:
“Dù bão lũ có lớn đến đâu, chúng ta vẫn còn có nhau.”
Thảo mộc Lan
