Những vụ học sinh đánh nhau đến tử vong tại Lào Cai và Thanh Hóa đang khiến xã hội rúng động. Bạo lực học đường không còn là xô xát bộc phát, mà đã thành hồi chuông báo động về một thế hệ dễ tổn thương và thiếu kiểm soát cảm xúc.
- Hành vi của nam sinh lớp 8 đẩy bạn xuống hồ có dấu hiệu của
- Kalmaegi thành áp thấp sáng 7/11: 1 tử vong, mưa lớn Miền Trung
- Đi xe máy cùng 1.400 viên ma túy không qua được mắt CSGT
Từ mâu thuẫn nhỏ thành án mạng lớn
Chỉ trong thời gian ngắn, hai vụ việc thương tâm liên tiếp xảy ra. Tại Lào Cai, một học sinh lớp 8 Trường THCS Quang Trung đã dùng dao tấn công bạn rồi đẩy xuống hồ chỉ vì bị trêu chọc. Còn ở Thanh Hóa, nam sinh lớp 10 bị nhóm bạn xông vào lớp hành hung, dù được cấp cứu nhưng đã không qua khỏi.
Trước đó, cũng tại Thanh Hóa, một nam sinh lớp 12 bị bạn cùng trường đâm tử vong sau mâu thuẫn trong giờ thể dục. Những vụ việc ấy đều có điểm chung: bắt đầu từ mâu thuẫn nhỏ, nhưng kết thúc bằng bi kịch. Khi xung đột không được giải quyết bằng lời nói, bạo lực đã trở thành “phản xạ bình thường” của nhiều học sinh.
Những con dao, chiếc mũ bảo hiểm hay nắm đấm được sử dụng như công cụ thể hiện sức mạnh, trong khi nhận thức về hậu quả lại quá mong manh. Phía sau những hành vi đó là nỗi đau không thể nguôi của gia đình, thầy cô và bạn bè — những người chỉ biết đứng nhìn bi kịch ập đến trong vô lý.
Vì sao bạo lực học đường leo thang?
Theo thạc sĩ Nguyễn Hồng Ngọc, chuyên gia tâm lý giáo dục, “nhiều trẻ hiện nay phản ứng ngay lập tức khi bị xúc phạm, vì chưa được trang bị kỹ năng kiểm soát cảm xúc và giải quyết xung đột”. Ở lứa tuổi hiếu thắng, khi có “khán giả” cổ vũ, các em càng dễ bị cuốn vào những hành vi nguy hiểm.
Bên cạnh đó, môi trường mạng xã hội đầy rẫy clip bạo lực, game đối kháng hay những nội dung tôn sùng sức mạnh khiến trẻ dễ bị chai sạn cảm xúc. “Khi tiếp xúc thường xuyên, các em coi bạo lực như điều bình thường, thậm chí là cách khẳng định bản thân”, bà Ngọc nói.
TS Nguyễn Tùng Lâm, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Tâm lý giáo dục Việt Nam, cho rằng cả gia đình và nhà trường đều đang thiếu những biện pháp giáo dục cảm xúc thực chất. “Cha mẹ buông lỏng, nhà trường chú trọng kỷ luật hành chính mà thiếu hệ thống can thiệp tâm lý. Trẻ không thấy sợ, và bạo lực tiếp tục leo thang”, ông nhận định.

Cần hành động trước khi quá muộn
Bạo lực học đường không chỉ là câu chuyện của vài cá nhân, mà là chỉ dấu cho sự bất ổn trong giáo dục giá trị sống. Mỗi cú đánh, mỗi nhát dao không chỉ gây thương tích thể xác, mà còn làm tổn thương niềm tin, nhân tính của cả một thế hệ.
Cần bắt đầu từ việc dạy trẻ biết yêu thương, đồng cảm và kiểm soát cảm xúc. Những chương trình giáo dục kỹ năng sống, can thiệp tâm lý học đường phải được triển khai đồng bộ, thay vì chỉ hành động sau mỗi vụ việc đau lòng. Đồng thời, phải có chế tài đủ mạnh để xử lý nghiêm hành vi bạo lực, dù xảy ra trong hay ngoài trường học.
Khi học sinh vẫn coi việc “giải quyết bằng nắm đấm” là bình thường, khi người lớn vẫn thờ ơ hoặc cổ súy cho điều đó, những cái chết thương tâm sẽ còn tiếp diễn. Và nền giáo dục sẽ tiếp tục tổn thương sâu sắc nếu chúng ta không kịp thời chặn đứng vòng xoáy này.
Theo: VietNamNet
