Thân người khó được, xin đừng để dòng sông mang đi!

Những dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, chỉ có nỗi đau là ở lại. Khi người ta chọn cách rời đi giữa đời còn dang dở, ta mới thấy sinh mệnh quý giá biết bao. Thân người không dễ mà có, xin đừng đánh đổi nó cho những phút yếu lòng.

Gần đây, tin tức về những con người tìm đến dòng sông để gửi lại nỗi đau khiến lòng người quặn thắt. Từ chú rể trẻ ở Ninh Bình, mới 23 tuổi, chọn cách rời đi ngay trong ngày cưới, đến hai người phụ nữ ở Nghệ An biến mất giữa dòng nước lạnh. Một người là mẹ của ba đứa trẻ, một người để lại lá thư tuyệt mệnh trên cầu Bến Thủy 2 giữa chiều gió buốt. Dòng sông vẫn trôi, đội cứu hộ vẫn lặng lẽ tìm kiếm trong đêm chỉ mong đưa ai đó trở về, để người thân thôi chờ, thôi gọi, thôi đau. Nhưng có những người, dù được tìm thấy, vẫn chẳng thể trở lại.

Người ta vẫn nói: “Ai rồi cũng có nỗi khổ riêng.” Nhưng giữa muôn nỗi khổ ấy, có người vẫn gắng gượng sống, có người lại chọn buông tay. Cùng là cơn mưa, có người vui vẻ trú tạm rồi lại bước tiếp; có người nhìn mưa mà thấy lòng mình nặng trĩu.

Tôi nhớ hình ảnh một người đàn ông gầy gò, khắc khổ, đứng bên chiếc xe bánh chất đầy giữa cơn mưa xối xả. Áo ướt sũng, gió tạt nghiêng người, vậy mà ông vẫn chắp tay, khẽ cúi đầu cầu nguyện. Không ai biết ông đang cầu gì, có lẽ là mong trời tạnh mưa, có thể cầu cho mình bán được hết bánh. Giữa đời mưa gió, có những con người vẫn không chọn buông tay, vẫn tin rằng chỉ cần còn bước được, thì con đường vẫn còn.

Sinh mệnh quý giá, đừng để phút giây nào trôi qua vô nghĩa. (Ảnh: khoahoc.tv)

Ngày trước, khi nghe tin một ngôi sao Hàn Quốc tự vẫn, ta thấy bàng hoàng và xa lạ. Giờ đây, những chuyện như thế lại xảy ra khá nhiều, có khi ngay trong xóm nhỏ mình sống. Một chị trầm cảm sau sinh nhảy từ tầng cao xuống, bỏ lại con đỏ hỏn. Một thanh niên gục ngã giữa áp lực mưu sinh. Một người mẹ rời nhà trong đêm, để lại lá thư: “Mẹ mệt rồi, các con gắng sống tốt nhé.”

Thời buổi này, con người có thể chia sẻ bữa ăn, bức ảnh đẹp hay câu chuyện thành công nhưng lại giấu đi nước mắt của mình. Nỗi đau không được nói ra sẽ hóa thành hòn đá trong tim, ngày một nặng dần, cho đến khi người ta không còn đủ sức mang nó nữa. Và khi ấy, chỉ một phút yếu lòng, họ tưởng rằng “rời đi” là cách duy nhất để được nhẹ nhõm.

Cuộc đời này vốn chẳng bao giờ trọn vẹn. Có sinh thì có khổ. Nhưng khổ không phải để ta tuyệt vọng, mà để tâm được gột rửa, để người được trưởng thành. Với người biết tu tâm, hướng thiện, khổ là cơ hội để quay về với bản tính thiện lương và trong sáng. Phật gia giảng, sinh mệnh là điều trân quý nhất trong vũ trụ. Và đôi khi, chỉ cần nhớ rằng khổ cũng là một phần của hành trình sinh mệnh thì người ta không dễ rời bỏ cuộc đời này.

Những bi kịch ấy không chỉ bắt đầu từ nỗi khổ, mà còn từ sự im lặng. Một người trầm cảm sau sinh từng viết: “Em nói em buồn, ai cũng bảo cố lên. Nhưng chẳng ai hỏi buồn vì điều gì?” Người đang đau không cần lời khuyên, họ cần một bàn tay. Người đang lạc lối không cần ai phán xét, họ cần được ôm. Nếu mỗi chúng ta chịu dừng lại một chút để lắng nghe người bên cạnh bằng trái tim thay vì lý trí thì có lẽ sẽ bớt đi những lá thư tuyệt mệnh, bớt đi những dòng sông phải ôm lấy con người.

Sinh mệnh là điều trân quý nhất. Dù khổ đến đâu, chỉ cần còn sống, vẫn còn cơ hội để làm lại, để sửa, để thương, để cười. Dòng sông không muốn nuốt người, chỉ mong con người đừng gửi nỗi buồn xuống đó. Gió không muốn tiễn ai đi, chỉ muốn hong khô nước mắt người ở lại.

Nếu hôm nay bạn đang mệt, xin hãy nghỉ một chút, hít sâu một hơi, cuộc đời vẫn còn nhiều điều đáng để tiếp tục. Và nếu bạn đang thấy ai đó lặng im quá lâu, hãy bước tới và nói: “Mình luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe bạn bất cứ lúc nào!”