Hai vợ chồng làm nghề chài lưới ở Nghệ An suốt hơn 20 năm đã không dưới 50 lần lao thuyền giữa dòng nước xiết để cứu người có ý định tự tử. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, họ vẫn gác lại tất cả mỗi khi nghe tiếng kêu cứu vang lên từ sông Lam.
- Hệ sinh thái công nghệ Trung Quốc lộ mặt trái từ mô hình quảng cáo cưỡng chế
- Xung đột Thái Lan – Cam Bốt bùng phát mạnh, F-16 tham chiến tại biên giới
- Vì sao con người nên tin vào Thần Phật để sống thiện?
Vợ chồng người chài cứu người giữa dòng nước xiết
Chị Đậu Thị Phúc (43 tuổi) và chồng là anh Hoàng Văn Mạnh (SN 1981) sống ven sông Lam, thuộc phường Trường Vinh, Nghệ An. Hơn hai thập kỷ mưu sinh bằng nghề chài lưới, họ không nhớ nổi bao lần đang vá lưới, kéo thuyền mà phải bỏ dở để chạy đến nơi có người vừa gieo mình xuống sông.
Trước đây, gia đình bảy người của chị Phúc sống chênh vênh trên chiếc thuyền nhỏ neo ven bờ. Mỗi khi nhận được điện thoại báo “có người nhảy cầu”, hai vợ chồng lập tức lái thuyền lao ra dòng chảy, bất chấp đêm tối hay nước lớn. Chiếc thuyền vừa là nơi mưu sinh, vừa là phương tiện để họ cứu mạng người.
Nhờ nhiều lần cứu người, chính quyền địa phương đã hỗ trợ mảnh đất nhỏ ven sông để vợ chồng chị dựng nhà tạm. Ngay trước hiên là cầu Bến Thủy – điểm thường xảy ra các vụ tự tử đau lòng.

Riêng tháng 10 vừa qua, họ đã kịp cứu bốn trường hợp: người đàn ông 52 tuổi buồn chuyện gia đình; cậu bé 15 tuổi xung đột với mẹ; bé gái 13 tuổi mâu thuẫn bạn bè; và nam thanh niên 18 tuổi tuyệt vọng vì chuyện cá nhân.
Chị Phúc nhớ rõ đêm 4/10, khi nghe tin bé gái 13 tuổi rơi xuống sông, hai vợ chồng lập tức chèo thuyền vượt hơn 1km trong dòng nước chảy mạnh. Vài phút sau, họ kéo được em vào bờ, người chị run lẩy bẩy vì lạnh. “Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết. Sao cháu lại chọn cách này?”, chị nghẹn giọng nói với em.
Những câu chuyện không bao giờ quên
Gần 50 người được họ đưa từ ranh giới sinh tử trở lại cuộc sống. Mỗi người là một câu chuyện buồn mà vợ chồng chị cố gắng không hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng động viên họ quay về với gia đình.
Nhưng không phải lần nào họ cũng kịp thời. Nhắc đến vụ người cha ôm theo hai con nhỏ nhảy cầu, vợ chồng chị lặng người. Đêm ấy nước lớn, sóng ngầm mạnh, dù tìm kiếm thâu đêm nhưng họ đành bất lực. “Chúng tôi đau lắm vì không cứu được ba bố con”, chị xót xa.
Trong nghề chài lưới, nhiều người kiêng cứu người vì sợ “cướp cơm Hà Bá”. Vợ chồng chị Phúc cũng từng nghe lời dị nghị, nhất là khi thuyền hỏng hay lưới rách liên tục. Nhưng chị nói: “Thấy người sắp chết mà quay lưng thì tôi không làm được. Thiệt một chút cũng được, miễn lương tâm thanh thản”.
Những lúc mệt mỏi, điều khiến chị ấm lòng là thỉnh thoảng có người từng được cứu quay lại thăm. Như nữ sinh viên từng mang thai ngoài ý muốn, gieo mình xuống sông, được họ kịp thời cứu sống. Giờ cô là giáo viên, vẫn thường ghé thăm, biết ơn ân nhân.
Không phải ai cũng cảm ơn họ. Có lần cứu nam thanh niên 18 tuổi, khi được đưa lên bờ, cậu lại mắng: “Tại sao anh chị cứu tôi?”. Dù vậy, vợ chồng chị không trách: “Họ quá bế tắc nên nói vậy. Mình hiểu và bỏ qua”.
Mưu sinh bấp bênh nhưng vẫn giữ lòng thiện

Vợ chồng chị Phúc có năm người con, ba người đã theo bố mẹ lênh đênh trên sông từ nhỏ. Hai con út còn đi học, cần một mái nhà ổn định hơn để yên tâm học hành. Nhưng đến giờ gia đình vẫn phải ở nhờ mảnh đất tạm ven sông. Bão số 10 vừa qua cuốn bay căn nhà, họ phải vay 300 triệu đồng để dựng lại nơi ở.
Đại diện UBND phường Trường Vinh xác nhận vợ chồng chị thường xuyên cứu người đuối nước trên sông Lam. Địa phương đã nhiều lần khen thưởng và cho gia đình mượn đất ven sông để dựng nhà tạm.
Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, họ chưa bao giờ chùn bước trước tiếng kêu cứu giữa dòng. “Tôi làm việc thiện không phải để được nhớ ơn, mà để tích đức cho con cháu”, chị Phúc nói.
Theo: VietNamNet
