Thiếu nhân lực chuyên môn, nhiều cán bộ xã miền núi Thanh Hóa phải kiêm nhiệm nhiều đầu việc ngoài lĩnh vực được đào tạo. Công việc dồn dập, hồ sơ phức tạp khiến không ít người phải làm việc đến khuya, thậm chí xuyên đêm, nhưng vẫn tiềm ẩn nguy cơ sai sót và chậm tiến độ.
- Chặn bắt môtô vi phạm: 16 xe che biển số, bị phạt kịch khung 20 triệu
- Học sinh Hà Nội nghỉ Tết Bính Ngọ 2026 sớm, có thể kéo dài 9 ngày
- Xuyên đêm tìm kiếm nạn nhân sạt lở quốc lộ 6 ở Phú Thọ
Kiêm nhiệm nhiều việc, áp lực dồn về ban đêm
Xã Nam Xuân là địa bàn miền núi rộng lớn của tỉnh Thanh Hóa, nơi đồng bào Kinh, Mường, Thái, Mông cùng sinh sống. Địa bàn trải rộng, dân cư phân tán khiến khối lượng công việc quản lý, điều hành ở cơ sở rất lớn. Trong khi đó, đội ngũ cán bộ lại mỏng, nhiều người phải gánh cùng lúc nhiều nhiệm vụ vượt quá chuyên môn được đào tạo.
Chị Ngân Thị Hiền, Phó Phòng Kinh tế xã Nam Xuân, cho biết công việc của chị không chỉ dừng ở tham mưu lĩnh vực kinh tế. Chị còn tham gia giảm nghèo, phòng chống thiên tai, triển khai chỉ đạo nông nghiệp và nhiều nhiệm vụ khác.
Theo chị Hiền, đặc thù miền núi là ban ngày người dân đi nương rẫy, ít ở nhà. Vì vậy, cán bộ thường phải xuống thôn, bản vào buổi tối để họp dân, tuyên truyền, vận động hoặc giải quyết các vấn đề phát sinh. “Việc gấp dồn lại, nếu không làm ban đêm thì không kịp tiến độ”, chị chia sẻ.
Tuy nhiên, điều khiến nhiều cán bộ trăn trở là phải kiêm nhiệm những việc không đúng chuyên môn. Vừa làm, vừa tra cứu luật, vừa xin ý kiến cấp trên khiến thời gian kéo dài, nguy cơ sai sót tăng lên.
Thiếu chuyên môn sâu, việc nào cũng thành việc gấp
Tại xã Cẩm Thủy, chị Hoàng Thị Hương, Trưởng Phòng Kinh tế, cho rằng khó khăn lớn nhất hiện nay là thiếu cán bộ có chuyên môn sâu đúng lĩnh vực được giao. Chị được đào tạo về tài chính nên các vấn đề kế toán, ngân sách có thể xử lý nhanh, dù khối lượng lớn. Nhưng khi chuyển sang xây dựng cơ bản, quản lý đất đai hay giải ngân đầu tư công, chị phải mất nhiều thời gian nghiên cứu văn bản, đối chiếu quy định.
“Có lúc cảm giác mình làm việc như một người tra cứu luật hơn là cán bộ chuyên môn”, chị Hương nói. Theo chị, nếu có sự phân công chuyên trách rõ ràng, mỗi người phụ trách một mảng, công việc sẽ nhanh hơn và chính xác hơn.
Hiện 7 cán bộ Phòng Kinh tế xã Cẩm Thủy đang đảm nhiệm khối lượng công việc tương đương hàng chục cán bộ cấp huyện trước đây. Thiếu nhân lực chuyên môn khiến tiến độ chậm, việc nào cũng gấp, cán bộ không có thời gian đầu tư chất xám để làm đúng và làm chuẩn ngay từ đầu.
Khoảng trống nhân lực và hệ lụy quản lý
Sự thiếu hụt chuyên môn không chỉ là vấn đề nội bộ từng phòng mà còn ảnh hưởng tiến độ chung của địa phương. Ông Lê Tiến Hùng, Trưởng Phòng Kinh tế xã Nam Xuân, cho biết thường xuyên tiếp nhận những hồ sơ chưa đạt chất lượng do cán bộ phải làm trái chuyên môn.
“Chúng tôi biết anh em làm việc rất muộn, có khi đến 22–23 giờ. Nhưng chuyên môn không đúng thì công việc khó trôi chảy”, ông Hùng nói.
Phòng Kinh tế xã Nam Xuân hiện có 6 người, gồm 1 trưởng phòng, 1 phó phòng và 4 cán bộ phụ trách xây dựng, nông nghiệp, môi trường, tài chính. Ông Hùng thừa nhận khó khăn lớn nhất không phải cường độ làm việc mà là khoảng trống chuyên môn. Bản thân ông được đào tạo ngành văn hóa, nhưng sau sáp nhập được bố trí làm trưởng phòng kinh tế, chủ yếu vừa làm vừa tự học.
Cần cơ chế thu hút cán bộ có chuyên môn
Theo ông Lê Tiến Hùng, không thể yêu cầu một người tốt nghiệp ngành văn hóa xử lý chuẩn xác hồ sơ quyết toán hàng tỷ đồng theo Luật Ngân sách. Tỉnh cần có chính sách đặc thù, cho phép các xã miền núi có biên chế ổn định cho những vị trí then chốt như kế toán, xây dựng, tư pháp, với yêu cầu đúng chuyên môn và được đào tạo thường xuyên.
Để làm được điều đó, cần cơ chế thu hút đủ mạnh. Thực tế, mức lương và phụ cấp hiện nay chưa đủ sức cạnh tranh, khiến việc thu hút sinh viên khá, giỏi về công tác tại xã miền núi rất khó khăn. Ông Hùng đề xuất áp dụng phụ cấp vượt trội cho các vị trí chuyên môn sâu, tương xứng áp lực công việc và điều kiện sống.
Theo Thanh Hoá Online
