Khí tài Mỹ ghi nhận mức thiệt hại cao hơn Israel trong cuộc đối đầu với Iran do sự khác biệt về vị trí đóng quân và khả năng phòng thủ tại mặt đất.
- Iran tuyên bố tấn công tàu chiến Mỹ và các mục tiêu Israel
- Hà Nội cấm xe máy xăng tại vùng phát thải thấp từ giữa năm 2026
- Chuyến xe ‘định mệnh’ của những thợ lặn nghèo vùng biển
Hệ thống phòng không Iran và chiến thuật tiêu hao khí tài Mỹ
Tính đến đầu tháng 4, lực lượng Mỹ đối mặt với những tổn thất đáng kể về trang thiết bị quân sự trong cuộc xung đột tại khu vực. Báo cáo cho thấy 4 chiếc F-15E Strike Eagle đã bị bắn rơi, trong đó có một chiếc gặp nạn trên bầu trời phía Tây Iran vào ngày 3/4. Danh sách thiệt hại còn kéo dài với 1 máy bay F-35 Lightning II, 1 chiếc A-10 Thunderbolt II, 1 máy bay cảnh báo sớm E-3 Sentry và 17 máy bay không người lái (UAV) MQ-9 Reaper bị phá hủy hoặc hư hại nghiêm trọng.
Chiến lược của Tehran được nhận định là tạo ra một cuộc chiến tranh tiêu hao nhằm gây thiệt hại lớn cho đối phương bất chấp ưu thế trên không của Washington. Quân đội Iran đã sử dụng các hệ thống tìm kiếm và theo dõi hồng ngoại (IRST) để bắt bám mục tiêu, sau đó khai hỏa tên lửa tầm nhiệt để bắn hạ máy bay nhằm tránh bị gây nhiễu radar. Đặc biệt, việc máy bay tàng hình F-35 có thể bị tấn công cho thấy khả năng Iran đang vận hành các hệ thống radar giám sát 3D băng tần UHF tiên tiến có thể phát hiện mục tiêu tàng hình thấp.
Ngoài các cuộc không kích trực tiếp, Iran còn tập trung phá hủy các hệ thống radar và thông tin liên lạc vệ tinh tại các căn cứ của Mỹ ở Bahrain, Kuwait và Ả rập Xê út,. Nhiều đòn đánh bằng tên lửa đạn đạo và UAV giá rẻ chỉ khoảng 50.000 USD đã nhắm trúng các mục tiêu có giá trị cao như máy bay tiếp nhiên liệu KC-135 và radar cảnh báo sớm AN/FPS-132. Những thiệt hại này không chỉ gây tốn kém về mặt tài chính mà còn làm suy giảm khả năng tác chiến hỗ trợ cho các chiến dịch không quân quy mô lớn.
Sự khác biệt trong cách bảo vệ căn cứ và phối hợp quân sự
Trong khi Mỹ chịu tổn thất lớn, Israel chỉ ghi nhận thiệt hại đối với 18 UAV tốc độ chậm và 3 máy bay dân sự bị hư hại trên mặt đất. Một nguyên nhân quan trọng là Không quân Israel đã có nhiều năm kinh nghiệm thực chiến trong việc bảo vệ khí tài và tinh chỉnh chiến thuật nhắm vào các mục tiêu mặt đất tại khu vực. Israel cũng luôn duy trì trạng thái sẵn sàng cao với mạng lưới phòng không dày đặc gồm nhiều lớp như Iron Dome, David’s Sling và Arrow để bảo vệ các mục tiêu quan trọng.
Khác với Israel thường đặt khí tài trong các công sự kiên cố, nhiều radar và bệ phóng cỡ lớn của Mỹ tại Vùng Vịnh lại nằm ở những vị trí lộ thiên,. Mỹ dường như đã không lường trước được việc Tehran sẽ trực tiếp tấn công vào các quốc gia láng giềng cho phép Washington đặt căn cứ để trả đũa. Điều này khiến các tài sản quân sự đắt giá trở thành mục tiêu tương đối dễ bị tổn thương trước các đợt tập kích bằng tên lửa và máy bay không người lái cảm tử của Iran.
Thực tế chiến trường cũng bộc lộ sự thiếu phối hợp giữa lực lượng vũ trang Mỹ và các đối tác trong Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC). Dù thường xuyên tập trận chung, nhưng hầu hết các thành viên GCC thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tế để hỗ trợ bảo vệ các căn cứ khi bị tấn công bất ngờ. Việc thiếu sự hiệp đồng tác chiến chặt chẽ đã khiến các máy bay Mỹ trên không dễ bị tổn thương hơn khi Iran mở rộng phạm vi tấn công xuống phía Nam vịnh Hormuz.
Theo: Báo Dân trí
