Bài thơ Tình quê – lối cũ dẫn người đi xa trở về ký ức Ngày 27/01/2026 Bạn đọc viết Bài thơ Tình quê của Vũ Trung là lời tự sự nhẹ nhàng mà thấm sâu về nỗi nhớ quê hương của một người con rời làng đã lâu. Qua…
Bài thơ Ước nguyện – Lời tự sự trước vô thường Ngày 12/01/2026 Bạn đọc viết Bài thơ Ước nguyện của Vũ Trung là một bài thơ trầm lắng, như tiếng độc thoại nội tâm của con người đứng trước dòng vô thường của kiếp nhân…
Tự sự trước mùa đông – Khúc độc thoại của tâm hồn. Ngày 12/01/2026 Bạn đọc viết Tự sự trước mùa đông của Vũ Trung không chỉ là bức tranh thiên nhiên giao mùa, mà còn là khoảnh khắc con người ngồi lại với chính mình. Bài…
Bài thơ Dựng chùa trong tâm – Con đường an nhiên. Ngày 26/12/2025 Bạn đọc viết Giữa nhịp sống đô thị xa hoa, xô bồ và đầy cám dỗ, bài thơ Dựng chùa trong tâm của Vũ Trung mở ra một hướng đi khác: tu tâm…
Bài thơ Mắt Thần – Khi luật Trời soi thấu từng niệm khởi Ngày 25/12/2025 Bạn đọc viết Bài thơ Mắt Thần của Vũ Trung là lời nhắc tỉnh thức về luật Trời và đạo nhân quả: mọi hành động, mọi ý niệm của con người đều nằm…
Bài thơ Ngẫm thế đạo – Khi lòng người soi bóng thời cuộc Ngày 19/12/2025 Bạn đọc viết Bài thơ Ngẫm thế đạo của Vũ Trung là tiếng thở dài lặng lẽ trước sự suy vi của đạo lý, nơi con người mải mê hưởng lạc, đánh đổi…
Bài thơ Nhớ tết xưa – Khi cái nghèo đi qua mà tình người ở lại Ngày 16/12/2025 Bạn đọc viết Bài thơ Nhớ tết xưa của Vũ Trung là một dòng hồi tưởng lặng lẽ mà day dứt về những cái Tết nghèo khó đã lùi xa. Nơi vật chất…
Bài thơ Sóng mắt – Nơi neo đậu của ánh mắt nhìn về cố hương Ngày 02/12/2025 Bạn đọc viết Bài thơ “Sóng mắt” của Vũ Trung là một khúc ngân sâu lắng về nỗi niềm người con xa xứ. Từng câu thơ chở theo hạt phù sa ký ức:…
Bài thơ Tại đâu – khi thiên, địa, nhân chưa kịp hòa làm một Ngày 21/11/2025 Bạn đọc viết Bài thơ Tại đâu của Vũ Trung không chỉ là tiếng hỏi thế sự, mà còn vang lên giữa ba cõi Thiên – Địa – Nhân. Trong dòng chảy văn…
Bài thơ Lặng – Khi thiên nhiên nổi giận và phận người nhỏ bé Ngày 07/11/2025 Bạn đọc viết Bài thơ Lặng của Vũ Trung khắc họa khoảnh khắc người thi sĩ ngồi một mình nơi hiên nhà, nhắp chén trà vào buổi chiều và lặng nhìn hàng cây…