Bài thơ Tình quê của Vũ Trung là lời tự sự nhẹ nhàng mà thấm sâu về nỗi nhớ quê hương của một người con rời làng đã lâu. Qua những câu thơ mộc mạc, tác giả gợi lại tuổi thơ nghèo khó ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, nơi chôn nhau cắt rốn, để từ đó khơi dậy trong lòng người đọc một miền ký ức quen thương.
- Nhìn con ngủ – Khúc ru của tình cha
- Ước nguyện – Lời tự sự trước vô thường và khát khao tìm về
- Cầm Kỳ Thư Họa – con đường tu dưỡng nội tâm của người xưa
TÌNH QUÊ
Tác giả: Vũ Trung
Lối cũ ta về gió nhẹ bay
Rưng rưng nhớ lại thuở bao ngày.
Chân trần nắng dãi da đen cháy
Tay xạm mưa dầm mắt đỏ cay.
Lắm bữa miên man nhìn nước chảy
Nhiều lần lặng lẽ ngắm cò bay.
Chôn nhau cắt rốn tình muôn đãy
Ninh Tiến – Hoa Lư mảnh đất này.
Lối cũ và miền tuổi thơ không thể phai mờ
Ngay từ câu mở đầu “Lối cũ ta về gió nhẹ bay”, bài thơ đã đưa người đọc bước vào một không gian rất đỗi thân quen. “Lối cũ” ấy không chỉ là con đường làng phủ bụi thời gian. Mà còn là con đường ký ức – nơi mỗi bước chân trở về đều chạm vào những tháng năm đã xa. Gió nhẹ bay, cảnh vật tưởng chừng bình yên, nhưng lòng người lại “Rưng rưng nhớ lại thuở bao ngày”. Một chữ “Rưng rưng” đủ để thấy nỗi nhớ không ập đến dữ dội. Mà âm ỉ, lặng thầm, thấm dần theo năm tháng.
Tuổi thơ trong thơ Vũ Trung hiện lên không màu son, không đủ đầy, mà chân thật đến xao lòng.
“Chân trần nắng dãi da đen cháy
Tay xạm mưa dầm mắt đỏ cay”
Đó là tuổi thơ của một cậu bé làng quê Bắc Bộ, lớn lên giữa nắng mưa, ruộng đồng, sông nước. Chân trần đi trên đất nóng, da đen cháy vì nắng, đôi tay xạm lại sau những mùa mưa dầm – tất cả đều là dấu tích của nghèo khó. Nhưng cũng là minh chứng cho sự bền bỉ, chịu thương chịu khó của con người quê. Tác giả không than vãn, không bi lụy, chỉ kể lại bằng giọng điệu bình thản. Để nỗi thương tự nhiên lan sang người đọc.
Sinh năm 1981, Vũ Trung (tên thật Vũ Văn Trung) lớn lên tại xã Ninh Tiến, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình (cũ). Những năm tháng tuổi thơ nơi đây đã in sâu vào tâm hồn ông, trở thành mạch nguồn cảm xúc nuôi dưỡng thơ ca về sau. Dù ông đã rời quê từ lâu để lập nghiệp nơi xa vẫn ngóng ngày về.

Nỗi nhớ quê và sợi dây chôn nhau cắt rốn
Nỗi nhớ trong Tình quê không nằm ở những kỷ niệm lớn lao. Mà được gợi lên từ những hình ảnh rất đỗi đời thường.
“Lắm bữa miên man nhìn nước chảy
Nhiều lần lặng lẽ ngắm cò bay”
Dòng nước chảy, cánh cò bay – những hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt – hiện lên chậm rãi, trầm lắng. Đó là những buổi chiều dài đến miên man, nơi đứa trẻ năm nào từng đứng lặng nhìn thiên nhiên mà chẳng biết rằng, chính những khoảnh khắc ấy sau này sẽ trở thành nỗi nhớ khôn nguôi. Cái “lặng lẽ” trong câu thơ không chỉ là trạng thái của cảnh. Mà còn là trạng thái của tâm hồn người xa xứ, khi nhớ quê mà không biết giãi bày cùng ai.
Hai câu kết như một lời khẳng định chắc nịch, đầy yêu thương.
“Chôn nhau cắt rốn tình muôn đãy
Ninh Tiến – Hoa Lư mảnh đất này”
Quê hương, với tác giả, không chỉ là nơi sinh ra,. Mà là nơi giữ lại phần căn cốt nhất của đời người. Dù đi xa đến đâu, dù thời gian có phủ bao lớp bụi. Thì mảnh đất chôn nhau cắt rốn ấy vẫn là điểm tựa tinh thần. Là nơi mỗi khi mỏi mệt, lòng người lại muốn quay về.
Bài thơ Tình quê vì thế không chỉ là nỗi nhớ riêng của Vũ Trung. Mà còn là tiếng lòng chung của biết bao người con xa quê. Bài thơ nhẹ nhàng, mộc mạc, không cầu kỳ kỹ thuật, nhưng lại chạm đến tầng sâu cảm xúc. Đọc thơ, người ta bắt gặp chính mình trong đó: một lối cũ, một dòng nước, một cánh cò, và một miền tuổi thơ đã đi qua nhưng chưa bao giờ mất.
