Khu vườn hạnh phúc – hành trình gốm đầy cảm xúc của Nguyễn Thị Dũng

Từ tình yêu đất và lửa, nghệ sĩ Nguyễn Thị Dũng đã tạo nên “Khu vườn hạnh phúc” – triển lãm đầu tay đậm hồn Việt. Sau hơn hai mươi năm say mê gốm, chị chọn cách kể chuyện bằng hình khối, bằng hơi thở của đất.

Tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, khu vườn gốm nhỏ ấy trở thành một miền cổ tích. Ở đó, người xem tìm thấy niềm vui giản dị trong từng dáng hình. Từng sắc men lung linh như được thổi hồn từ ký ức tuổi thơ.

Từ ký ức tuổi thơ đến khu vườn hạnh phúc

Những chú Ngựa hoa của Nguyễn Thị Dũng tựa như bước ra từ giấc mơ tuổi thơ
(Ảnh: Tuổi Trẻ)
Dù đã chạm tới độ tinh vi hiếm có. Nguyễn Thị Dũng vẫn chọn con đường dung hòa giữa mỹ thuật và mỹ nghệ, giữa cách tân và truyền thống, giữa sự tinh tế và gần gũi. Ở đó, chị để đất và lửa tự cất lên tiếng nói riêng (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Triển lãm trưng bày hơn 200 tác phẩm gốm men. Mỗi tác phẩm là một sinh thể nhỏ, được tạo hình tinh xảo, sắp đặt chỉn chu như một khu vườn đang thì nở rộ.

Người xem dễ dàng bắt gặp hình mèo con, ngựa nhỏ, hươu hoa hay mầm non vươn dậy. Mỗi tác phẩm là một mảnh ký ức, một hơi thở trong trẻo về thiên nhiên và sự sống.

Nguồn cảm hứng ấy bắt đầu từ tuổi thơ của Nguyễn Thị Dũng ở Đắk Lắk. Cô bé Dũng ngày ấy thích leo cây, ngửi mùi cỏ non, lắng nghe suối chảy quanh vườn nhà. Hình ảnh mẹ gánh quả trên đòn gánh đã in sâu trong tâm trí, theo chị suốt hành trình sáng tạo.

“Khi làm gốm, tôi hạnh phúc như được sống lại trong khu vườn tuổi thơ. Ở đó, đất hóa thành hoa, lửa hóa thành nắng,” chị nói. Những lời ấy giản dị, nhưng chứa cả tấm lòng của người dành trọn đời cho gốm.

Hơn hai mươi năm bền bỉ cùng đất và lửa

Du khách nước ngoài chăm chú ngắm từng chi tiết trong tác phẩm Voi của
Nguyễn Thị Dũng (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Với Nguyễn Thị Dũng, gốm là người bạn đồng hành. Chị đã gắn bó với men màu, hình khối và thử nghiệm không ngừng. Ba năm chuẩn bị cho “Khu vườn hạnh phúc” là quãng đường đầy thử thách. Có mẻ gốm hỏng, có ngày chị làm việc đến kiệt sức. Nhưng chưa một lần chị bỏ cuộc.

Người bạn đời – nghệ sĩ gốm Ngô Trọng Văn – chia sẻ: “Làm gốm cực nhọc, nhưng Dũng chưa bao giờ nản. Cô ấy luôn thử men mới, tìm cách tạo khác biệt.”

Chính sự kiên trì ấy giúp chị định hình phong cách riêng. Gốm của Dũng mang vẻ đẹp giản dị mà tinh tế. Những vết nứt hay bề mặt sần sùi đều được chị xem là linh hồn tự nhiên của đất – như cuộc sống có dở dang, có bình yên, nhưng luôn hồi sinh.

Nơi an trú giữa lòng thành phố

Cảm nhận niềm vui sống từ Khu vườn hạnh phúc (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Giữa nhịp sống vội vã, “Khu vườn hạnh phúc” như một góc tĩnh lặng. Người xem chậm lại, nghe tiếng chim, ngắm sắc men, cảm nhận mùi đất và thấy lòng dịu đi.

Họa sĩ Nguyễn Duy Nhựt, người theo dõi hành trình của chị từ những ngày đầu, cho rằng: “Dũng làm gốm như thở. Từ căn nhà thuê chưa có lò nung đến không gian riêng hôm nay là một kỳ tích.”

Chị vẫn trung thành với tinh thần mộc mạc của gốm Việt, nhưng thổi vào đó nhịp điệu hiện đại, uyển chuyển. “Gốm Dũng” không còn là lời thì thầm của đất mà trở thành bản ca tươi sáng của niềm tin và tình yêu.

Lan tỏa niềm hạnh phúc qua nghệ thuật

Những vết nứt, dòng men loang, bề mặt sần sùi… không còn là khuyết điểm mà trở thành linh hồn của gốm – như cuộc đời, có bình yên lẫn dang dở, nhưng luôn ươm mầm hy vọng hồi sinh. (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Triển lãm này không chỉ là thành quả của nỗ lực sáng tạo mà còn là lời tri ân. Tri ân đất, tri ân lửa, tri ân những người đồng hành. Mỗi tác phẩm trong khu vườn là một thông điệp nhỏ về hạnh phúc, sự sống và niềm tin.

Nguyễn Thị Dũng nói: “Tôi chỉ mong người xem cảm nhận được niềm vui ấy, như chính tôi khi nặn từng thớ đất.”

Giữa thành phố ồn ào, khu vườn của chị trở thành nơi an trú. Ở đó, con người được nhắc nhớ về điều bình dị: hạnh phúc đôi khi chỉ là được nhìn đất nở hoa.

Theo: Tuổi Trẻ