Tại sao kẻ ác lại phúc lộc thọ đủ đầy, người thiện lại sống nghèo khổ?

Vì sao có người làm ác cả đời vẫn vinh hoa phú quý, sống lâu con cháu đề huề, còn người thiện lương lại nghèo khó, lận đận? Câu chuyện nhân quả ba đời dưới đây có thể cho bạn câu trả lời thấu đáo.

Giấc mộng định mệnh trong thư viện

Vào những năm Thuận Trị triều Thanh, tại huyện Thuận Nghĩa, Bắc Kinh, có một gia đình phú hộ họ Cống, ruộng đất hơn trăm mẫu, lừa ngựa thành đàn. Ở tuổi trung niên, họ sinh được một con trai, đặt tên là Cống Khánh Hữu. Cùng năm ấy, một tá điền trong nhà họ Cống tên Lý Đại cũng sinh được con trai, gọi là Lý Phúc.

Khi Cống Khánh Hữu lên bảy, gia đình mời thầy đồ giỏi về dạy học. Lý Đại thấy vậy, nài xin cho con trai mình được học cùng, và được phú hộ chấp thuận. Hai đứa trẻ ngày ngày cùng đọc sách, tối đến ngủ chung trong thư viện.

Năm Lý Phúc mười bốn tuổi, một đêm nọ, cậu mơ thấy cổng Trời mở rộng. Hai vị Thần giáng xuống thư viện. Một vị chỉ vào Cống Khánh Hữu hỏi:

– Cậu bé này thì sao?

Vị kia đáp:

– Đại phú đại quý. Mười bảy tuổi đỗ tú tài, mười chín tuổi đỗ cử nhân, làm đến quan nhị phẩm, cả đời hưởng vinh hoa phú quý.

Rồi Thần lại chỉ sang Lý Phúc:

– Còn cậu bé này?

– Số mệnh khổ. Cả đời nghèo khó, không có phúc phần công danh.

Dứt lời, hai vị Thần quay về trời. Lý Phúc tỉnh dậy, đem giấc mộng kể cho mọi người nghe.

người thiện
Một giấc mộng hé mở thiên cơ, định sẵn hai con đường đời khác biệt.
(Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Người ác hưởng phúc, người thiện chịu khổ

Mười bảy tuổi, Cống Khánh Hữu quả nhiên đỗ tú tài. Lý Phúc lúc ấy đã nghỉ học, về nhà làm ruộng.

Theo năm tháng, Lý Phúc nhận ra tính tình của Cống Khánh Hữu ngày càng cay nghiệt, khắt khe, thường làm việc tàn nhẫn, không chút nhân nghĩa. Thế nhưng con đường công danh của hắn lại thăng tiến không ngừng, cuối cùng giữ chức quan nhị phẩm.

Khi làm quan, Cống Khánh Hữu tham ô, bức hại dân lành, công kích trung thần. Trong mắt Lý Phúc, đó là tội ác rõ ràng. Ông tin rằng người ác ắt sẽ gặp quả báo.

Nhưng điều khiến Lý Phúc bất bình là: Cống Khánh Hữu sống đến bảy mươi mốt tuổi, tiền tài dư dả, con cháu đông đúc, thậm chí còn biết trước ngày chết để dặn dò hậu sự. Ngược lại, Lý Phúc cả đời cần cù, tiết kiệm, hết lòng giúp người trong khả năng, chỉ làm việc thiện, không làm việc ác. Dẫu vậy, cuộc sống vẫn nghèo khó.

Người thiện vì sao lại khổ? Âm gian chẳng lẽ cũng thiên vị như dương thế?

Theo người ác xuống âm phủ

Mang nghi vấn ấy, Lý Phúc quyết định: sẽ theo Cống Khánh Hữu xuống âm phủ để tận mắt chứng kiến công lý.

Ông nói với con trai ngày mình sẽ chết, rồi chuẩn bị sẵn thuốc độc. Nếu Cống Khánh Hữu chết đúng ngày ấy, ông sẽ uống thuốc để cùng xuống âm gian. Không ngờ, mọi việc xảy ra đúng như dự tính. Cống Khánh Hữu chết. Lý Phúc cũng uống thuốc độc.

Tại âm phủ, Diêm Vương tiếp đón Cống Khánh Hữu trước, sau đó mới hỏi Lý Phúc vì sao đến đây. Lý Phúc dốc bày uất ức:

– Người ác ở dương gian không chịu báo ứng, xuống âm gian cũng được ưu ái, vậy công bằng ở đâu?

Diêm Vương liền truyền phán quan mang sổ sinh tử thiện ác đến.

Nhân quả không mất, chỉ là chưa đến

Trong sổ ghi rõ: kiếp trước, Cống Khánh Hữu từng làm rất nhiều việc đại thiện, nên đời này được hưởng phúc. Nhưng ác nghiệp hiện tại chưa đến lúc hoàn trả.

Còn kiếp trước của Lý Phúc không tích thiện, nên đời này chịu khổ. Song vì đã tỉnh ngộ, một lòng làm việc tốt, nên tuy không giàu sang nhưng vẫn đủ ăn đủ mặc. Đời sau sẽ được hưởng phúc.

Nghe xong, Lý Phúc xin Diêm Vương cho mình không uống canh Mạnh Bà, để đời sau được chứng kiến kết cục của Cống Khánh Hữu. Lời xin được chấp thuận.

Nhân quả không biến mất, chỉ lặng lẽ chờ đến lúc phải hoàn trả.
(Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Ba đời nhân quả, không sai một mảy

Đời sau, Cống Khánh Hữu lại sinh vào nhà phú quý, làm quan huyện. Bản tính tàn độc vẫn không đổi. Hắn nhận hối lộ, vu oan trung lương, thậm chí móc mắt, chặt chân người để ép cung. Hắn sống hơn bảy mươi tuổi rồi chết vì bệnh.

Lý Phúc thì tiếp tục làm người thiện, tu hành tinh tấn, đến mức linh hồn có thể ly thể xuống âm phủ.

Lần này, Diêm Vương gặp Lý Phúc trước, rồi mới xét xử Cống Khánh Hữu. Phúc phận đã hưởng hết, ác nghiệp không có thiện nào bù đắp. Diêm Vương phán: “Cống Khánh Hữu phải chuyển sinh làm kẻ mù lòa, tàn phế, sinh trong gia đình nghèo khổ, ngày ngày xin ăn, chịu khổ không cùng.”

Chứng kiến trọn vẹn nhân quả ba đời, Lý Phúc sợ mình còn vướng chấp trước, quyết tâm tinh tấn tu hành, độ mình độ người. Cuối cùng, ông công thành viên mãn, đắc chính quả, vĩnh viễn thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử.

Người thiện không phải không được báo đáp, chỉ là phúc chưa đến. Kẻ ác không phải không chịu trừng phạt, chỉ là nợ chưa trả. Nhân quả chưa từng sai hẹn chỉ là nó không đi theo lịch của con người.

Theo: Vạn điều hay