Hối tiếc cuối đời: điều gì khiến ta day dứt nhất?

Nhiều người chỉ bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời khi đã đứng trước ranh giới sinh tử. Cuốn sách “Năm điều bạn sẽ hối tiếc trước khi chết” giúp chúng ta thức tỉnh sớm hơn, để sống trọn vẹn ngay từ hôm nay.

Tại Úc có một nữ nhà văn từng từ bỏ công việc ngân hàng danh giá để chăm sóc những bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời. Trong quãng thời gian ấy, cô tiếp xúc với rất nhiều con người. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một nỗi vui buồn, và những điều chưa kịp nói.

Ở tuổi ngoài bốn mươi, cô viết lại những trải nghiệm đó thành một cuốn sách. Cuốn sách nhanh chóng thu hút sự chú ý ngay từ khi chưa phát hành. Sau khi xuất bản, tác phẩm được độc giả trên khắp thế giới đón nhận. Nhiều người gọi đây là cuốn sách về cuộc sống. Cuốn sách có tên “Năm điều bạn sẽ hối tiếc trước khi chết” do Bonnie Ware chấp bút.

Thông qua lời thú nhận của những người sắp ra đi, tác giả đặt trước mặt chúng ta một tấm gương soi chiếu cuộc đời. Cô viết rằng, khi đối diện cái chết, hầu như ai cũng mang trong mình những điều tiếc nuối. Nhưng trớ trêu thay, khi con người nhận ra điều đó thì đã ở đoạn cuối của cuộc đời. Những hối tiếc ấy không phải điều gì quá lớn lao. Chúng thường xuất hiện trong những lựa chọn rất đời thường.

Trong cuộc sống, nhiều người mải miết theo đuổi vật chất. Họ quên mất việc dừng lại để lắng nghe tâm hồn mình. Tôi thực sự muốn sống cuộc đời như thế nào? Nếu bạn cũng từng bối rối với câu hỏi này, cuốn sách sẽ cho bạn một lời gợi mở, bạn sẽ hiểu hơn cách sống cho chính mình.

Điều hối tiếc số một: Không đủ can đảm sống đúng với bản thân

Ngay phần đầu cuốn sách, tác giả kể về một bà lão tên Grace. Grace và chồng đã kỷ niệm 50 năm ngày cưới. Họ có con cái thành đạt và một gia đình đông đủ. Trong mắt người ngoài, đó là một cuộc đời trọn vẹn. Nhưng thực tế, phần lớn cuộc đời Grace sống trong ngột ngạt và sợ hãi.

Chồng bà là người vô tâm và có xu hướng bạo hành. Ông thường xuyên đánh đập và lăng mạ vợ. Grace vừa gánh việc nhà nặng nhọc, vừa chịu đựng bạo lực gia đình. Mỗi ngày trôi qua đều là một sự chịu đựng. Không ít lần, bà nghĩ đến việc ly hôn. Nhưng bà sợ con cái đánh giá mình vô trách nhiệm. Bà cũng lo cha mẹ và họ hàng phản đối. Vì thế, Grace chọn nhẫn nhịn. Bà đóng vai người vợ hiền, người mẹ tốt trong mắt mọi người.

Sự chịu đựng ấy kéo dài đến khi bà ngoài bảy mươi tuổi. Khi đó, chồng bà được đưa vào viện dưỡng lão. Grace thở phào nhẹ nhõm. Bà bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống tự do phía trước. Nhưng chưa kịp thực hiện, bà lâm bệnh nặng. Chỉ trong một tháng, Grace phải nằm liệt giường. Các chức năng cơ thể suy giảm nhanh chóng.

Trớ trêu thay, căn bệnh của bà có liên quan đến việc hít khói thuốc thụ động từ chồng suốt nhiều năm. Cho đến lúc qua đời, Grace vẫn day dứt. Bà tự hỏi vì sao mình không đủ can đảm thoát khỏi sự kiểm soát ấy. Điều đau đớn nhất chính là hối tiếc khi mọi thứ đã quá muộn.

hối tiếc
Cả đời sống cho người khác, đến cuối mới quên mất mình là ai. (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Có lẽ bạn và tôi đều từng ít nhiều trải qua cảm giác tương tự. Có người vì gia đình phản đối mà từ bỏ sự nghiệp yêu thích. Có người muốn phấn đấu thêm vài năm, nhưng lại sợ điều tiếng nên vội vàng lập gia đình. Chúng ta quá bận tâm đến ánh nhìn của người khác. Vì thế, ta bị giam cầm trong những kỳ vọng bên ngoài.

Nhà văn Giả Bình Oa từng viết: “Con người đến thế gian như loài kiến”. Lúc tụ, lúc tán. Vì vậy, hãy sống tự do và thong dong khi còn có thể. Cuộc đời mỗi người đều có phần việc riêng cần hoàn thành. Đó chính là ý nghĩa tồn tại của chúng ta. Cuộc sống hữu hạn, không cần đánh đổi bản thân chỉ để làm hài lòng người khác. Hãy lắng nghe tiếng gọi từ trái tim. Con đường bạn cần đi sẽ dần hiện ra dưới chân mình.

Điều hối tiếc thứ hai: Bỏ lỡ gia đình vì quá bận rộn với công việc

Trong quá trình chăm sóc bệnh nhân, tác giả nhận ra một điều rất rõ ràng. Khi nhìn lại cuộc đời, không ai hối tiếc vì chưa kiếm đủ tiền. Điều khiến họ day dứt là đã mang lại bao nhiêu niềm vui cho người thân.

Tác giả kể câu chuyện về một người đàn ông tên John. John là người nghiện công việc. Dù đã ngoài năm mươi, ông vẫn làm việc từ sáng đến tối. Sau khi vợ nghỉ hưu, bà nhiều lần mong ông giảm bớt công việc để dành thời gian cho gia đình. John lo lắng tiền tiết kiệm chưa đủ. Ông tin rằng cần làm việc nhiều hơn để đảm bảo tương lai. Hai vợ chồng giằng co suốt mười lăm năm.

Một đêm, vợ ông bật khóc và cầu xin ông nghỉ hưu. John mềm lòng. Ông xin thêm một năm để giải quyết công việc còn dang dở. Vợ ông bắt đầu đếm từng ngày chờ đợi. Bà lên kế hoạch đi du lịch cùng chồng. Nhưng chỉ bốn tháng sau, bà đột ngột qua đời vì bệnh nặng. Nỗi đau ấy theo John đến hết quãng đời còn lại.

Sau khi nghỉ hưu, ông sống một mình trong căn nhà trống trải. Mỗi ngày chỉ còn ký ức. John thường nói với người khác: “Đừng bao giờ bỏ bê gia đình chỉ vì công việc”. Càng lớn tuổi, ta càng hiểu danh vọng và tiền bạc rồi sẽ phai nhạt. Chỉ có thời gian bên người thân là tài sản không thể thay thế. Cách bạn đối xử với gia đình sẽ quyết định những năm tháng cuối đời của bạn.

Đừng bao giờ bỏ bê gia đình chỉ vì công việc. (Ảnh: Chụp màn hình/Kenh14.vn)

Điều hối tiếc thứ ba: Không dám bày tỏ cảm xúc thật

Tác giả từng chăm sóc một cô gái trẻ tên Judy. Judy không nói chuyện với mẹ suốt năm năm. Nguyên nhân là vì cô kết hôn trái ý mẹ. Judy vẫn yêu mẹ, vẫn quan tâm. Nhưng cô sợ sự nghiêm khắc của mẹ nên luôn im lặng. Khi được chẩn đoán ung thư, Judy biết thời gian không còn nhiều. Cô viết một bức thư cho mẹ. Trong thư là ký ức, tình yêu và lòng biết ơn. Cô cũng thẳng thắn nói rằng mình không hối hận về cuộc hôn nhân đã chọn. Sau khi gửi thư, Judy cảm thấy nhẹ nhõm.

Vài ngày sau, mẹ cô đến, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Những ngày cuối đời, Judy được nắm tay mẹ và trò chuyện mỗi ngày. Không phải ai cũng may mắn như vậy. Nhiều người mang theo hiểu lầm và im lặng đến tận lúc ra đi. Trước cái chết, thể diện và tự trọng liệu còn quan trọng đến thế không? Chỉ khi mở lòng, các mối quan hệ mới có cơ hội được chữa lành.

Điều hối tiếc thứ tư: Đã không giữ liên lạc với bạn bè

Tác giả từng chăm sóc một bà lão tên Doris. Doris sống một mình nhiều năm. Con gái bà làm việc ở nước ngoài. Khi vào viện dưỡng lão, bà chìm trong cô đơn.

Doris ước được nói chuyện với những người bạn cũ. Tác giả giúp bà tìm kiếm thông tin. Nhưng nhiều người đã qua đời hoặc mất khả năng giao tiếp. Chỉ còn một người bạn thân vẫn còn sống. Cuộc điện thoại kéo dài từ sáng đến chiều. Doris cười như một cô gái trẻ. Tối hôm đó, bà qua đời với nụ cười trên môi.

Tác giả viết: “Bạn bè thân thiết là kho báu quý giá nhất khi con người bước về cuối đời”. Khi tuổi già đến, bạn bè trở thành điểm tựa tinh thần quan trọng. Hãy trân trọng và giữ liên lạc khi còn có thể.

Hối tiếc
Bạn bè thân thiết là kho báu quý giá nhất khi con người bước về cuối đời.
(Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Điều hối tiếc cuối cùng: Đã không cho phép mình hạnh phúc hơn

Tác giả ví mỗi con người như một bóng đèn khi mới sinh ra. Theo năm tháng, bụi bặm cuộc đời dần phủ kín ánh sáng ấy. Một số người biết cách lau sạch nó. Một số khác để nó mờ dần.

Rosemary là một trong số đó. Bà có một cuộc hôn nhân đầy bạo lực. Sau này, bà thành công trong sự nghiệp. Nhưng trong lòng bà chỉ còn oán giận. Khi mắc bệnh nan y, bà nhận ra mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho đau khổ. Trái ngược với Rosemary là ông lão Lennie. Cuộc đời ông đầy mất mát nhưng ông chưa từng than trách số phận. Ông nói: “Tôi hài lòng vì đã nhận được rất nhiều tình yêu thương”. Hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào hoàn cảnh. Nó phụ thuộc vào thái độ của bạn với cuộc sống. Hạnh phúc là một kỹ năng, không phải một món quà ngẫu nhiên.

Chúng ta không biết khi nào cuộc đời sẽ kết thúc. Nhưng khi ý thức được thời gian là hữu hạn, ta sẽ sống tỉnh thức hơn. Thay vì đợi đến cuối đời để hối tiếc, hãy bắt đầu sống trọn vẹn từ hôm nay. Hãy yêu thương khi còn có thể. Hãy nói điều cần nói. Và hãy sống đúng với trái tim mình. Đó là cách để khi nhìn lại, ta không phải cúi đầu trước cuộc đời.

Theo: Aboluowang và tác giả biên dịch lại