Yến Đan sở hữu đôi mắt “âm dương” hiếm thấy giữa đại ngàn Tây Nguyên. Một bên đen thẳm, một bên xanh biếc. Bằng hội họa và nghị lực bền bỉ, em từng bước kết nối cha mẹ câm điếc bẩm sinh với thế giới đầy thanh sắc bên ngoài.
- Nam sinh tự chế pháo nổ: 14 tuổi làm hơn 3.000 quả để bán kiếm lời
- Trump kiên quyết chiếm Greenland, thề chặn Nga và Trung Quốc dù châu Âu phản đối
- Trâu 1 tấn ba sừng ở Tuyên Quang, chủ chi hơn 10 triệu đồng chăm sóc mỗi tháng
Cọ vẽ thay lời muốn nói giữa đại ngàn Tây Nguyên
Tây Nguyên những ngày này chìm trong cái lạnh se sắt. Gió thông thốc thổi qua rẫy cà phê, xào xạc cả vùng đồi. Từ Buôn Ma Thuột, chúng tôi ngược về xã Dray Bhăng, tỉnh Đắk Lắk. Nơi đây có cô bé Phạm Yến Đan, 12 tuổi, học sinh lớp 5. Em sống tại buôn Ea Kmar, giữa núi rừng hoang sơ. Người dân nơi đây vẫn truyền tai câu chuyện về một cô bé đặc biệt. Yến Đan sở hữu đôi mắt “âm dương” hiếm thấy. Một bên đen thẳm như đất mẹ. Một bên xanh biếc như dòng suối đầu nguồn.
Trái ngược vẻ đẹp đôi mắt là không gian sống lặng im đến nao lòng. Cả cha và mẹ Đan đều câm điếc bẩm sinh. Trong ngôi nhà nhỏ, giao tiếp chỉ bằng ánh mắt, cử chỉ. Đan sinh ra là người duy nhất nghe và nói được. Em trở thành nhịp cầu kết nối hai thế giới. Đôi mắt hai màu ấy dường như gánh trên mình sứ mệnh đặc biệt. Em nhìn thay cha mẹ, cảm nhận thay những thanh âm đời thường.
Hội họa mở lối đưa cha mẹ chạm vào thế giới náo nhiệt

(Ảnh: Chụp màn hình/Tiền Phong)
Ở lớp học, Yến Đan thường lặng lẽ bên góc bàn vẽ. Khi bạn bè ra sân chơi, em vẫn nắn nót từng nét cọ. Những bức tranh phong cảnh, mái trường, con đường quen thuộc dần hiện ra. Với Đan, mỗi bức tranh là một câu chuyện. Em dùng sắc màu kể cho mẹ nghe một ngày đi học. Em vẽ để bố hiểu thế giới ngoài kia rộn ràng ra sao. Hội họa trở thành ngôn ngữ riêng của gia đình em.
Cô Nguyễn Thị Bích Thảo, giáo viên Mỹ thuật, là người đầu tiên nhận ra tài năng ấy. Cô xúc động khi nhìn vào đôi mắt Đan. Đôi mắt ấy không chỉ lạ về màu sắc. Đó là “cửa sổ tâm hồn” đầy yêu thương. Với Đan, hội họa không phải sở thích đơn thuần. Đó là cách em bù đắp những thiệt thòi cho cha mẹ. Mỗi bức tranh là một lời yêu thương lặng thầm.
Nghị lực tuổi thơ và điểm tựa cho hành trình đến trường
Hoàn cảnh gia đình Yến Đan còn nhiều thiếu thốn. Cha mẹ phải đi làm thuê xa nhà mưu sinh. Em lớn lên trong vòng tay ông bà già yếu. Dù vậy, Đan chưa từng bỏ cuộc. Em luôn chăm chỉ đến lớp, học tập nghiêm túc. Ở vùng biên còn nhiều khó khăn, em là điểm sáng hiếm hoi. Nhiều bạn cùng tuổi phải nghỉ học theo mùa vụ. Riêng Đan vẫn bền bỉ theo đuổi con chữ.
Ban giám hiệu nhà trường luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho em. Các thầy cô tạo điều kiện để em học tập tốt nhất. Công an xã Dray Bhăng cũng chủ động hỗ trợ gia đình. Đơn vị đang hoàn tất thủ tục nhận Đan làm “Con nuôi Công an xã”. Đây là điểm tựa quan trọng cho em vững bước. Cô bé có đôi mắt “âm dương” ấy đang vẽ lại cuộc đời. Em vẽ bằng nghị lực, lòng hiếu thảo và niềm tin bền bỉ vào tương lai.
Theo: Tiền Phong
