Nhiều bậc cha mẹ tin rằng yêu con là cho con những điều tốt đẹp nhất, đầy đủ nhất. Thế nhưng ít ai nhận ra rằng, sự nuông chiều quá mức đôi khi lại chính là cách nhanh nhất làm hao mòn phúc báo của con. Đây không phải mê tín hay lời hù dọa, mà là đạo lý nhân quả đã được đúc kết qua bao đời.
- Con dâu tái hôn, bố mẹ chồng ở Thanh Hóa làm 45 mâm cỗ gả đi
- Khiêm Nhược – trí huệ học cách lùi trong gia đạo
- Mẹ chồng bật khóc khi các con tranh nhau nuôi vì tiền dưỡng già
Nuông chiều quá mức – yêu thương hay đang hại con?
Những đứa trẻ sinh ra trong gia đình đủ đầy, từ nhỏ đã quen với việc “muốn gì được nấy”, rất dễ rơi vào trạng thái không cần cố gắng cũng có được mọi thứ. Khi không phải trả giá cho điều mình nhận, trẻ dần mất đi động lực vươn lên, thiếu ý chí và tinh thần chịu trách nhiệm.
Trẻ được bao bọc quá kỹ thường:
- Ngại khó, sợ khổ
- Thiếu chủ động trong cuộc sống
- Dễ né tránh thử thách
- Phụ thuộc vào cha mẹ hoặc người khác
Không hiếm trường hợp, trẻ lớn lên không biết nấu một bữa cơm, giặt một bộ quần áo. Chúng cũng không biết tự chăm sóc bản thân hay giúp đỡ người khác. Việc gì cũng chờ người lớn lo liệu.
Vì thế, dạy con tự lập không phải là làm khổ con, mà là đang trao cho con một năng lực sống thiết yếu để bước vào đời.

Phúc báo cạn, đường nhân sinh cũng dễ lạc lối
Tôi từng nghe một người quen kể rằng mỗi năm anh chi hàng chục triệu đồng cho con học hành, sinh hoạt. Nghe qua tưởng là điều đáng mừng, nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó cũng là điều đáng suy ngẫm.
Theo quan niệm nhân sinh của người xưa, con người sống được trên đời là nhờ phúc báo duy trì. Phúc cạn thì vận cũng suy. Nếu phúc báo của một đứa trẻ bị dùng quá sớm, khi bước vào đời, con rất dễ chông chênh, thiếu lực chống đỡ trước biến cố.
Nhiều gia đình có điều kiện:
- Cho con ăn ngon nhất
- Dùng đồ tốt nhất
- Học trường đắt đỏ nhất
Thế nhưng khi lớn lên, không ít đứa trẻ lại sa vào ăn chơi, hưởng thụ, thiếu bản lĩnh, thậm chí tự hủy hoại tương lai của chính mình. Những câu chuyện ấy chưa bao giờ là hiếm.
Đáng tiếc hơn, có những bậc cha mẹ vì quá yêu con mà thiếu tỉnh táo, cuối cùng phải nếm trải bi kịch “kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh”. Những bi kịch ấy thường không đến một cách ngẫu nhiên.
Lấy đức làm gốc – tích phúc chính là để dành tương lai cho con
Người xưa luôn cho rằng, dạy con quan trọng nhất không phải là cho bao nhiêu tiền bạc, mà là bồi dưỡng đức hạnh và nhân cách. Trong “Giới tử thư”, Gia Cát Lượng viết: “Người quân tử lấy tĩnh để tu thân, lấy kiệm để dưỡng đức. Không đạm bạc thì chí không sáng, không tĩnh lặng thì chí không cao. Không học thì không có tài, không có chí thì không thành sự.”
Những bậc cha mẹ hiểu đạo lý sẽ không nuông chiều con bằng vật chất. Họ cũng không vội tiêu hao phúc phần của con từ sớm. Bởi phúc báo của mỗi người là hữu hạn. Nếu tiêu dùng quá sớm thì khi bước vào đời, con dễ thiếu lực chống đỡ trước biến cố. Vì thế, tích phúc không phải là cho con hưởng thụ, mà là dạy con biết tự lập và nỗ lực.
Người xưa từng dạy: để lại của cải, con cháu chưa chắc giữ được; chỉ có để lại âm đức mới là gia sản bền vững nhất. Cha mẹ không thể gánh thay phúc báo của con, nhưng có thể dẫn dắt con biết sống lương thiện, trân trọng công sức lao động và chịu trách nhiệm với chính mình.
Tích phúc báo cho con không phải là làm con khổ, mà là giúp con trưởng thành vững vàng. Khi đức đủ dày, phúc tự sinh; khi tâm đủ thiện, đường đời tự rộng. Đó mới là cách cha mẹ âm thầm kiến tạo một tương lai bền lâu cho con.

Yêu con đúng cách là để con bước ra đời bằng chính đôi chân mình
Trong xã hội hiện đại, không ai yêu cầu cha mẹ khá giả bắt con sống thiếu thốn. Nhưng cha mẹ hoàn toàn có thể:
- Không đáp ứng mọi đòi hỏi vô lý
- Cho con trải nghiệm khó khăn vừa đủ
- Để con hiểu rằng, mọi thành quả đều cần đánh đổi bằng nỗ lực
Đừng để con lớn lên với cảm giác mình là hoàng tử, công chúa trong chiếc lồng kính. Bởi sự bảo bọc quá mức hôm nay chính là rào cản lớn nhất của con ngày mai.
Muốn con có một tương lai vững vàng, cha mẹ đừng vội tiêu dùng phúc báo của con ngay từ khi con còn nhỏ. Hãy giúp con gieo trồng ruộng phúc, học cách tích đức, hành thiện, sống tử tế và tự lập. Đó mới là cách yêu thương sâu sắc, tỉnh táo và lâu dài nhất mà cha mẹ có thể dành cho con.
Theo: Vạn điều hay và tác giả biên tập lại
