Quan hệ Mỹ – Trung chuyển sang giai đoạn thương lượng thực dụng, tạo ra cả thách thức lẫn cơ hội lớn để Việt Nam khẳng định vai trò trong chuỗi giá trị.
- Tăng lương cơ sở lên 2,53 triệu đồng từ ngày 01/7 năm nay
- Nga và Trung Quốc đẩy mạnh hợp tác sau chuyến thăm của Donald Trump
- Vụ án ma túy liên quan Miu Lê: Tạm giữ thêm đối tượng cung cấp “hàng”
Đối đầu chuyển sang thương lượng thực dụng
Lịch sử cho thấy khi không bên nào đủ sức áp đảo hoàn toàn, các cường quốc thường ngồi lại để phân chia tầm ảnh hưởng. Thượng đỉnh Trump – Tập tại Bắc Kinh vừa qua là minh chứng cho xu hướng này, nơi đối đầu nhường chỗ cho những toan tính thực tế hơn. Thay vì chạy đua triệt hạ, hai bên đang tìm cách thiết lập một trật tự mà ở đó lợi ích của mỗi bên đều được cân nhắc trên bàn đàm phán.
Trung Quốc đã vươn mình mạnh mẽ để trở thành một cực kinh tế và công nghệ không thể ngó lơ, khiến chiến lược ngăn chặn của Mỹ gặp nhiều trở ngại. Điều này buộc Mỹ phải chấp nhận tư duy cân bằng quyền lực truyền thống. Cả ông Trump và ông Tập đều cho thấy họ là những nhà thương lượng sắc sảo, ưu tiên những thỏa thuận cụ thể hơn là những tranh chấp mang tính ý tưởng xa vời.
Dù cạnh tranh gay gắt về thuế quan và công nghệ, sự đan xen chặt chẽ về chuỗi cung ứng giữa hai nước vẫn là rào cản cho mọi nỗ lực chia tách. Một bên là công xưởng sản xuất, bên kia là thị trường tiêu thụ khổng lồ, tạo nên mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau sâu sắc. Thực tế này buộc các cường quốc phải lựa chọn con đường quản trị rủi ro để bảo đảm sự ổn định kinh tế toàn cầu.
Việt Nam trong vòng xoáy quan hệ Mỹ – Trung
Vị thế địa chiến lược của Việt Nam tại Biển Đông mang lại những lợi thế nhưng cũng đi kèm không ít áp lực từ cả hai phía. Khu vực này không chỉ là cửa ngõ giao thương của Trung Quốc mà còn là nơi Mỹ khẳng định sự hiện diện tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Việt Nam cần duy trì sự linh hoạt và xây dựng nội lực vững chắc để không rơi vào tình thế đặt cược hoàn toàn vào một bên.
Để tự chủ trong bối cảnh này, Việt Nam không thể chỉ dựa vào vị trí địa lý thuận lợi mà phải nâng tầm giá trị quốc gia. Bài học từ những nền kinh tế như Đài Loan cho thấy việc nắm giữ công nghệ then chốt là cách tốt nhất để bảo đảm an ninh quốc gia. Việt Nam cần xác định rõ vai trò của mình trong chuỗi cung ứng để trở thành đối tác quan trọng mà các bên đều cần đến.
Trọng tâm phát triển trong giai đoạn tới cần tập trung vào đổi mới thể chế và đầu tư mạnh mẽ cho nhân lực chất lượng cao. Khi khoa học công nghệ và năng lực tổ chức được nâng cao, Việt Nam sẽ có thêm công cụ để đàm phán và bảo vệ lợi ích quốc gia. Đây là nền tảng cốt lõi để đất nước phát triển ổn định và bền vững trước những biến động khó lường của địa chính trị thế giới.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
