Cuộc sống trên đê của làng lụt ngoại thành Hà Nội kéo dài sang ngày thứ năm khi nước vẫn chưa rút hết. Hơn 100 hộ dân ở xóm Mai, xã Trung Giã, dựng lều bạt cùng gia súc, tài sản tránh lũ trên đê Đô Tân.
- Miền Bắc sắp mưa lớn, nguy cơ ngập úng và sạt lở cao
- Vụ biệt thự “đổ gục” trong bão Bualoi: Bộ Xây dựng chỉ đạo làm rõ nguyên nhân
- Bắc Ninh sau lũ lịch sử: khu công nghiệp lại sáng đèn, người dân chung tay dọn dẹp nhà cửa
Nhiều hộ dân “đóng đô” trên đê giữa nắng nóng gay gắt
Trưa 12/10, mặt đê Đô Tân nắng như đổ lửa. Ông Bùi Văn Tuân, 57 tuổi, ngồi canh nồi cá kho sôi sùng sục giữa bãi cỏ. “Cá bắt được trong nước lũ đấy. Trưa nay có nồi cá ăn lấy sức, chờ nước rút hẳn còn về dọn nhà”, ông nói.
Gia đình ông Tuân là một trong những hộ đầu tiên rời xóm Mai, xã Trung Giã, khi nghe tin nước từ sông Cầu đổ về. Đêm 7/10, vợ chồng ông cùng hàng chục người trong xóm khênh tủ lạnh, máy giặt, bao thóc, trâu bò và gia cầm lên đê, cách nhà gần trăm mét.
Chiều 8/10, nước tràn qua đê Đô Tân, cuồn cuộn đổ vào làng. Theo trưởng thôn Nguyễn Văn Giang, toàn bộ 856 hộ bị ảnh hưởng, trong đó 185 hộ ở xóm Mai chịu thiệt hại nặng nhất. Nhà hai tầng còn ló mái, còn nhà cấp bốn chìm trong làn nước đục.
“Sống trên này không lo nước ngập nhưng nhiều thứ nguy hiểm khác, người già, phụ nữ, trẻ nhỏ không chịu nổi”, ông Tuân chia sẻ. Ông giơ đôi tay chi chít vết đỏ: “Muỗi nhiều đến mức vơ tay là bắt được chục con. Rết bò lổm ngổm, có người suýt bị rắn hổ mang cắn”.
Gian nan những ngày chạy lũ trên đê Đô Tân
Trong chiếc lều nhỏ, bà Lưu Thị Chung, 72 tuổi, mở hộp cơm từ thiện vừa nhận, nói: “Hai hôm nay mới có cơm và nước sạch. Sống gần hết kiếp người, tôi chưa bao giờ thấy khổ đến thế”.
Khi lũ ập về, bà Chung bế ba cháu nhỏ chạy giữa mưa giông. “Nhà tôi ở cuối xóm, hai mặt nước đổ về như thác. Trong đầu tôi chỉ kịp nghĩ đến ba đứa cháu mà chạy”, bà kể. Cả bốn bà cháu co ro dưới tấm bạt ướt sũng suốt đêm đầu tiên.
Bà Bùi Thị Thơm, 70 tuổi, cũng chạy thục mạng khi nước tràn vào. “Rơi vào cảnh này, chán lắm rồi”, bà thở dài, “nhưng không chết được thì phải sống”. Suốt năm ngày, bà sống nhờ cơm từ thiện, đêm đến gió lạnh, mưa tạt.
Đến trưa 12/10, nước tại nhiều khu vực xã Trung Giã đã bắt đầu rút. Một số hộ trở về dọn dẹp, chuẩn bị đưa tài sản và vật nuôi về nhà. Tuy nhiên, nhiều nhà vùng trũng như bà Đỗ Thị Hảo vẫn ngập đến mái. “Nhà tôi ở vùng trũng nhất, giờ nước vẫn ngập đến mái”, bà nói.
Trời chiều ngả bóng, bà Chung uống thuốc cảm rồi ngả lưng trên tấm ván, còn bà Thơm vác nón đi dọc đê thăm đàn bò, lợn. “Hết thóc, hết cả cỏ rồi, người còn không có cái ăn, lấy gì mà nuôi lợn, nuôi bò bây giờ. Chắc phải bán thôi”, bà nói giọng nghèn nghẹn.
Theo: MUC News
