Mỹ tìm cách giải tỏa phong tỏa eo biển Hormuz

Hiện tại nhằm mở lại eo biển Hormuz, chính quyền Mỹ đang cân nhắc biện pháp quân sự trực diện trên biển, đổ bộ đường bộ hoặc tìm kiếm giải pháp ngoại giao

Eo biển Hormuz và kế hoạch bảo vệ tàu quốc tế

Trước sự kiểm soát chặt chẽ của Iran tại eo biển Hormuz, chính quyền Tổng thống Donald Trump đang đứng trước sức ép phải nhanh chóng khôi phục dòng chảy thương mại qua khu vực này. Iran khẳng định chỉ ngăn chặn các tàu liên quan đến đối thủ, nhưng thực tế việc phong tỏa này đang đẩy chi phí vận tải toàn cầu lên cao và đe dọa an ninh năng lượng của nhiều quốc gia. Mỹ đã kêu gọi một liên minh quốc tế bao gồm cả các đối tác châu Á và NATO cùng tham gia chiến dịch bảo vệ hàng hải, dù phản hồi từ các đồng minh vẫn còn khá dè dặt.

Để mở lại eo biển, hải quân Mỹ dự kiến triển khai phương án hộ tống trực tiếp các tàu hàng theo từng đoàn, tương tự như chiến thuật từng áp dụng thành công trong lịch sử. Phương án này đòi hỏi phải thiết lập các “khu vực tên lửa” chồng lấn dọc theo tuyến hàng hải để đánh chặn hỏa lực từ bờ biển Iran. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo Mỹ cần phải kiểm soát hoàn toàn ba môi trường: trên không, mặt nước và dưới lòng biển, bao gồm việc đối phó với thiết bị bay không người lái, xuồng tự hành và thủy lôi của Iran.

Thách thức lớn nhất đối với kế hoạch này là sự thiếu hụt tàu chiến chuyên dụng cho nhiệm vụ hộ tống quy mô lớn. Trong khi nhu cầu cần tới hàng chục tàu chiến hoạt động liên tục, các nhóm tác chiến tàu sân bay của Mỹ hiện tại đang bị quá tải bởi các chiến dịch không kích và sự cố kỹ thuật. Ngoài ra, các đồng minh thân cận như Anh cũng phải mất nhiều tuần mới có thể điều động thêm tàu rà phá thủy lôi đến khu vực, khiến kế hoạch mở lại eo biển bằng sức mạnh hải quân gặp nhiều trở ngại về thời gian.

Eo biển Hormuz và triển vọng can thiệp đường bộ

Trong một nỗ lực gia tăng áp lực, Washington đã điều động đơn vị viễn chinh Thủy quân lục chiến số 31 với 2.500 binh sĩ cùng các phương tiện đổ bộ hiện đại áp sát khu vực. Lực lượng này được huấn luyện để thực hiện các cuộc tấn công chớp nhoáng vào những mục tiêu chiến lược của Iran dọc theo bờ biển. Việc triển khai thủy quân lục chiến gửi đi một thông điệp mạnh mẽ rằng Mỹ sẵn sàng sử dụng vũ lực trên bộ để buộc Tehran phải dừng các hành động cản trở hàng hải quốc tế.

Mục tiêu ưu tiên của các đợt đổ bộ có thể là đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu mỏ quan trọng nhất của Iran, nhằm đánh thẳng vào huyết mạch kinh tế của nước này. Dù vậy, việc đánh chiếm và giữ vững các vị trí này trước hỏa lực phản công của Iran là bài toán vô cùng khó khăn đối với các nhà hoạch định quân sự Mỹ. Các chiến dịch đổ bộ trong lịch sử luôn tiềm ẩn rủi ro lớn và đòi hỏi sự phối hợp cực kỳ chính xác giữa các quân binh chủng, điều mà Mỹ đang nỗ lực hoàn thiện trong bối cảnh chiến sự leo thang.

Cuối cùng, các biện pháp quân sự có thể chỉ là bước đệm cho một giải pháp ngoại giao sâu rộng hơn. Mỹ hiện đang đối mặt với bài toán cân bằng giữa việc duy trì vị thế cứng rắn và nhu cầu hạ nhiệt căng thẳng để ổn định thị trường dầu mỏ thế giới. Một kịch bản đàm phán do bên thứ ba như Trung Quốc thúc đẩy có thể giúp mở cửa eo biển cho các tàu trung lập, nhưng đồng thời cũng buộc Washington phải điều chỉnh mục tiêu thay đổi chế độ tại Iran để đổi lấy sự ổn định kinh tế.

Theo: Báo Dân trí