Những giờ cuối nhà giàn Phúc Nguyên 2A khắc sâu lịch sử bi tráng

Khoảng 11 giờ đêm 12/12/1998, bão Faith trùm lên Biển Đông. Nhà giàn Phúc Nguyên 2A rung lắc dữ dội. Giường chạy. Tủ đổ. Trong bóng đêm mặn chát, những người lính biển chuẩn bị rời trạm, để lại một dấu mốc bi tráng trong lịch sử bảo vệ chủ quyền.

Nhà giàn Phúc Nguyên 2A trước cơn bão dữ

Những người lính nhà giàn DK1 hôm nay vẫn luôn vượt qua khó khăn, sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. (Ảnh: Chụp màn hình/VietNamNet)

Nhà giàn Phúc Nguyên 2A thuộc hệ thống DK1, đứng giữa vùng biển luôn chịu thử thách khắc nghiệt. Cuối năm 1998, khu vực này liên tiếp hứng chịu nhiều cơn bão lớn. Sóng không nổi bọt trắng như ven bờ, mà là những con sóng lừng dâng thẳng từ đáy biển. Những người lính đã quen với bão, nhưng cơn bão Faith mang một cảm giác khác thường. Gió mùa đông bắc kéo dài nhiều ngày. Áp lực dồn nén khiến nhà giàn bị thử thách đến giới hạn cuối cùng. Ai cũng hiểu, đêm ấy không giống bất kỳ ca trực nào trước đó.

Khi mưa phủ trắng trời, những cột sóng khổng lồ liên tiếp trùm lên nhà giàn. Không gian chật hẹp trở nên hỗn loạn. Giường sắt trượt từ góc này sang góc khác. Bàn ghế, tủ đổ ngổn ngang. Muốn đứng vững, người lính phải bám vào lan can. Nhà giàn nghiêng rồi lại lắc, tạo cảm giác như đang nằm trên võng. Trong im lặng, mỗi người đều cảm nhận rõ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết đang đến rất gần.

Chuẩn bị rời nhà giàn Phúc Nguyên 2A trong bão Faith

Áo phao được mặc suốt đêm. Lương khô, thuốc men, pháo tín hiệu được sắp sẵn. Thuốc chống cá mập luôn mang theo bên người. Trong túi áo còn có gừng, tỏi để chống lạnh khi xuống nước. Điện liên lạc nhiều lần bị hỏng. Nhân viên thông tin phải leo lên nóc nhà giàn giữa mưa gió để nối lại ăng-ten. Ở đầu dây bên kia là lời động viên từ đất liền, hứa sẽ điều tàu cứu hộ. Niềm hy vọng nhỏ nhoi ấy giúp họ giữ vững tinh thần trong đêm dài khốc liệt.

“Nhà nghiêng mà không trở lại là biết sẽ đổ” Khoảnh khắc nhà giàn nghiêng dần rồi không thể hồi lại, ai cũng hiểu điều sắp xảy ra. Sóng phủ qua đầu, dìm cả công trình xuống. Lệnh rời trạm được phát ra dứt khoát. Trong những phút cuối còn liên lạc, một lời nhắn gửi gia đình được gửi về. Rồi máy phát điện nổ. Đèn tắt. Biển đêm nuốt trọn tất cả. Người chỉ huy mang theo lá cờ Tổ quốc, là người rời nhà giàn sau cùng, giữ trọn lời thề với chủ quyền biển đảo.

Giờ phút sinh tử giữa mênh mông sóng nước

Thân nhân liệt sĩ Vũ Quang Chương trong một dịp tưởng niệm, lặng lẽ tri ân người con đã hy sinh vì chủ quyền biển đảo. (Ảnh: Chụp màn hình/VietNamNet)

Khi nhà giàn đổ sập, phao bè bị sóng đánh vỡ. Người và phao bị hất tung xuống biển lạnh buốt. Giữa mênh mông, chỉ một số người bám được vào phao. Sóng tiếp tục quăng họ lên cao rồi ném xuống. Trong chìm nổi, anh em vẫn chuyện trò để giữ bình tĩnh. Khi trời sáng, ánh nắng yếu ớt mang lại chút ấm áp. Nhìn thấy lờ mờ các nhà giàn khác phía xa, hy vọng sống sót vẫn được níu giữ đến phút cuối.

Chập tối hôm sau, tàu cứu hộ tiếp cận được khu vực. Sáu người được cứu sống. Ba đồng đội đã mãi mãi nằm lại biển khơi. Nỗi đau ấy theo những người sống sót suốt cuộc đời binh nghiệp. Hơn hai mươi năm trôi qua, mỗi dịp giỗ chung, họ vẫn nhớ về nhau. Biển đã yên sau bão Faith, nhưng ký ức về đêm nhà giàn Phúc Nguyên 2A đổ sập vẫn nguyên vẹn. Đó là ký ức của sự hy sinh, của tinh thần không lùi bước, và của lá cờ Tổ quốc được giữ đến giây phút cuối cùng.

Theo: VietNamNet