Khát vọng tìm cha ruột quê Hưng Yên suốt hơn nửa thế kỷ . Khiến anh Mai Văn Lam day dứt không nguôi. Sau khi đọc câu chuyện đoàn tụ xúc động trên mạng. Người đàn ông Thanh Hóa quyết định gửi lời nhắn mong tìm lại cội nguồn.
- Hai vợ chồng tử vong sau va chạm với xe khách trong đêm tại Đắk Lắk
- Gạo ST25 Việt Nam lần thứ 3 được vinh danh gạo ngon nhất thế giới
- 60 lần “thử – sai” và hành trình đưa tên Việt lên tạp chí AI hàng đầu thế giới
Hành trình đi tìm người lính Hưng Yên năm 1970
Một buổi chiều tháng 11, khi đang đọc báo trên mạng xã hội, anh Mai Văn Lam (54 tuổi, quê Ngọc Lặc, Thanh Hóa) bất ngờ bắt gặp bài viết về một cô gái được đoàn tụ với mẹ ruột sau hơn 30 năm nhờ sự kết nối của báo chí. Khoảnh khắc hai mẹ con ôm nhau bật khóc qua màn hình khiến anh lặng người. Ký ức về hành trình tìm cha đơn độc bấy lâu trỗi dậy . Thôi thúc anh để lại lời nhắn mong tìm được người thân.
“Xin hãy giúp tôi tìm lại bố và gia đình bên nội của mình” . Anh viết trong phần bình luận, đặt niềm tin vào một phép màu.
Theo lời mẹ – bà Nguyễn Thị Lâm . Anh là kết quả của mối tình ngắn ngủi với ông Phạm Thanh Xuân, người lính quê Hưng Yên. Khi gặp nhau, ông khoảng 27–28 tuổi, đã tốt nghiệp đại học nhưng bà không còn nhớ tên trường. Ông từng đóng quân, trọ lại tại làng Lạn, xã Các Sơn, huyện Tĩnh Gia (cũ) vào khoảng tháng 7–8 âm lịch năm 1970.
Hai người quen nhau, nảy sinh tình cảm rồi chỉ sau một tháng, đơn vị của ông nhận lệnh hành quân vào Nam. Trước khi đi, ông để lại tấm ảnh và hẹn ngày trở lại làm lễ cưới. Nhưng chuyến đi ấy kéo dài suốt 54 năm.
Không lâu sau, bà Lâm phát hiện có thai nhưng không thể liên lạc báo tin. Giữa chiến tranh ác liệt, bà sinh con trong nỗi đợi chờ rồi dần tin rằng người yêu đã hy sinh. Sau đó, bà đi bước nữa và đứa trẻ mang họ cha dượng.
Ký ức duy nhất về người cha ruột – tấm ảnh năm xưa – nay đã thất lạc. Dấu vết duy nhất còn lại là lời mẹ kể: “Con giống bố lắm”.
Hai thập kỷ bền bỉ tìm lại cội nguồn

Khi lớn lên, nghe hàng xóm bàn tán, anh Lam hỏi mẹ và biết được sự thật về thân thế. Từ đó, mong muốn tìm lại gia đình bên nội luôn thôi thúc nhưng anh cũng trăn trở vì sợ làm mẹ, cha dượng và các em buồn lòng.
Anh từng gửi thông tin lên Đài Truyền hình Hưng Yên, viết bài lên các mục tìm người thân. Có thời điểm một người liên hệ nhận là cha, nhưng kiểm tra tuổi tác không trùng khớp. “Cha tôi chỉ hơn mẹ vài tuổi, còn người kia lớn hơn mẹ tới 20 tuổi”, anh nhớ lại.
Giờ đây, mẹ anh đã ngoài 80, ký ức về người lính năm xưa mờ dần. Những thông tin về cha rất ít ỏi nhưng hy vọng trong anh chưa bao giờ tắt.
Hiện anh Lam có một gia đình hạnh phúc, vợ chồng đều là giáo viên Trường Tiểu học Mỹ Tân (xã Ngọc Lặc). Tuy nhiên, nỗi khao khát biết được cội nguồn vẫn luôn đau đáu. Mỗi lần nghe tin ai đó tìm được người thân sau nhiều năm thất lạc, anh lại xúc động đến nghẹn lòng.
Anh hiểu có thể cha đã hy sinh, hoặc tuổi già khiến ông không còn nữa. Dẫu vậy, điều anh mong nhất chỉ là một manh mối, dù nhỏ, để biết được quê hương dòng họ của mình. “Nếu cha còn sống, chỉ cần được gặp một lần. Còn nếu ông đã mất, tôi mong biết được gia đình bên nội”, anh nghẹn ngào.
“Chỉ cần có ai giúp kết nối, tôi sẵn sàng lên đường đi bất cứ đâu”, anh chia sẻ.
Theo: Dân Trí
