Tin hay không tin thì tùy

Tin hay không tin, người ta thường bảo “phải thấy mới tin”. Nhưng có những thứ trong đời, càng cố nhìn lại càng chẳng thấy gì, chỉ đến khi buông ra, tin nhẹ một chút, thì nó hiện hữu rõ ràng đến lạ. Sóng điện thoại, dòng điện, hay lòng tin – đều vô hình mà gắn kết cả thế giới.

Thấy mới tin – hay tin rồi mới thấy?

Hôm nọ, tôi đang nói chuyện say sưa thì điện thoại bỗng mất sóng. Đầu dây bên kia cứ “alo, alo” nghe như vọng từ chân núi lên. Tôi bực mình tắt máy, làu bàu vài câu. Vài phút sau, sóng trở lại, tiếng người kia vang lên rõ ràng như chưa hề đứt quãng. Thế là tôi ngẩn ra, nghĩ bụng: hóa ra, những thứ không nhìn thấy vẫn đang làm việc rất chăm chỉ, chỉ có mình là thiếu kiên nhẫn thôi.

Sóng điện thoại thật lạ – chẳng ai nhìn thấy, sờ được, hay cất vào túi, vậy mà nhờ nó, ta nghe được tiếng nói, tiếng cười, cả những lời yêu thương từ nơi xa. Có người xa nghìn cây số mà chỉ cần “Alo, nghe rõ không?” là thấy gần ngay tắp lự. Sóng vô hình mà kết nối cả triệu con người, khiến ta quên mất rằng, điều quý giá nhất trong cuộc sống nhiều khi lại nằm ở cái không thể nắm bắt.

Tôi lại nghĩ đến điện. Bình thường chả ai để ý đến nó, nhưng cứ mất điện một cái là cả xóm rối loạn. Quạt ngừng, wifi tắt, đèn tối, con mèo cũng thôi kêu. Rồi khi điện trở lại, đèn bật sáng, quạt quay vù vù, mọi người reo lên như gặp lại bạn cũ. Điện chẳng có hình dáng gì, nhưng có mặt ở khắp nơi. Thiếu nó, cuộc sống khựng lại; có nó, mọi thứ lại vận hành trơn tru. Giống như lòng tốt, như tình thương, như niềm tin – chỉ khi vắng đi, ta mới thấy nó quan trọng đến nhường nào.

Bạn có tin hay không tin? (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Hồi nhỏ, mẹ tôi hay nói: “Cứ tin đi con, rồi mọi chuyện sẽ qua”. Khi ấy tôi bĩu môi, nghĩ mẹ nói chuyện kiểu… không có căn cứ. Nhưng càng lớn, càng thấy mẹ đúng. Có những điều, nếu đợi thấy rồi mới tin, thì có khi cả đời chẳng thấy được gì. Người ta yêu nhau đâu phải vì đã nhìn thấy tương lai. Người làm điều tốt cũng đâu cần bằng chứng rằng cái thiện sẽ thắng. Họ tin, rồi họ làm – đơn giản vậy thôi.

Đôi khi tôi nghĩ, đời người cũng như một chiếc điện thoại giữa rừng sóng. Lúc tín hiệu mạnh, ta kết nối rõ ràng; lúc yếu, mọi thứ chập chờn, đứt quãng. Nhưng chỉ cần còn giữ được “pin” – tức là còn giữ được niềm tin – thì vẫn có thể nghe được điều quan trọng nhất: “Alo, tôi vẫn ở đây.”

Vì thế, khi ai đó bảo tôi mơ mộng, tin vào những điều không thấy, tôi chỉ cười. Tin chứ! Sóng có hình đâu, mà ai cũng xài được đấy thôi. Điện có màu đâu, mà cả thế giới sáng rực lên nhờ nó. Có những thứ chẳng thể nhìn bằng mắt, chỉ có thể cảm bằng tim – vô hình mà thật đến lạ lùng.

Thế nên, thay vì cố chứng minh điều gì đúng hay sai, có lẽ đôi khi ta chỉ cần… tin nhẹ một chút. rằng ngày mai sẽ tốt hơn, rằng người thương mình vẫn ổn, rằng giữa những bộn bề, vẫn còn đâu đó một làn sóng âm thầm nối ta với điều tử tế. Và biết đâu, chỉ nhờ niềm tin nhỏ bé ấy, thế giới này sẽ sáng thêm một chút – như bóng đèn bật lên sau đêm mất điện, chẳng cần to tát, chỉ cần có là đủ ấm lòng.