Sau khi bão số 13 (Kalmaegi) quét qua Quảng Ngãi, người dân ven biển Sa Huỳnh trở về trong nước mắt. Nhà cửa, quán xá tan tành, nhiều người trắng tay chỉ sau một đêm triều cường dữ dội.
- Điện lực miền Trung nỗ lực cấp lại điện cho dân vùng bão trong 3 ngày
- Người dân Đà Nẵng ra biển nhặt gỗ sau bão Kalmaegi, kiếm tiền triệu
- Dưỡng mệnh “tam bảo” – bí quyết an vui từ cổ nhân
Làng chài tan tác sau một đêm

Sáng 7-11, con đường ven biển Sa Huỳnh phủ đặc cát và rác biển. Cả dải bờ Châu Me – nơi hứng trọn cơn cuồng nộ của sóng – ngổn ngang mái tôn, khung sắt, ván gỗ. Nhiều đoạn tường gạch bị đánh sập, cát biển tràn vào tận hiên, để lại lớp muối trắng loang lổ trên tường.
Những hàng quán hải sản vốn tấp nập khách nay chỉ còn trơ khung thép méo mó, bảng hiệu vỡ nát, bàn ghế nằm lẫn trong cát. Ông Hồ Tỏ, tổ dân phố Châu Me, mắt đỏ hoe kể: “Tối qua cả nhà được vận động đi sơ tán. Tưởng sáng về dọn chút cát là xong, ai ngờ nhà sập sạch, đồ đạc bị sóng cuốn trôi hết…”.
Căn nhà 40m² của ông Tỏ bị đánh sập hoàn toàn. Ông đứng lặng nhìn ra biển, nơi từng là sân phơi cá nay chỉ còn vệt cát ướt. “Mấy chục năm sống ở đây, chưa bao giờ tôi thấy nước dữ như vậy. Giờ vợ chồng tôi trắng tay rồi”, ông nghẹn giọng.
“Chúng tôi chỉ biết khóc”

Sau đêm triều cường dữ dội, tổ dân phố Châu Me trở nên hoang tàn. Nhiều ngôi nhà ven biển bị đánh sập, hàng quán san sát giờ chỉ còn nền xi măng trơ trọi. Dọc bờ biển, từng mảnh tôn, khung sắt, ván gỗ nằm lẫn trong lớp cát dày và rác biển. Cả khu dân cư vốn nhộn nhịp giờ vắng lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ và mùi muối mặn phả vào không gian đặc quánh.
Bà Nguyễn Thị Lệ – góa phụ sống bằng quán ăn nhỏ – nghẹn giọng: “Hai mươi năm ở đây, tôi chưa thấy cảnh sóng biển dâng cao đánh ập vào nhà như vậy. Quán bị sập, mất hết cả trăm triệu. Chồng mất sớm, giờ không biết lấy gì dựng lại để nuôi con”.
Ngay bên cạnh, ông Võ Văn Thành – chủ dãy nhà hàng hải sản – buồn rầu kể: “Cả ba khu chòi quán và căn nhà cách biển 500m bị sóng cuốn sập, thiệt hại chắc hơn 2 tỷ đồng. Bao công sức mấy năm trời giờ tan theo cát biển”.
Nỗi đau còn ở lại

Không chỉ cuốn sập hàng quán, triều cường còn khiến nhiều nhà dân và tuyến đường ngập sâu trong nước. Cách Châu Me khoảng 5km, tổ dân phố Thạch By 2 cũng chịu cảnh tương tự. Hàng chục hộ được sơ tán đêm 6-11, sáng trở về, ngỡ ngàng khi thấy nhà cửa tan hoang.
Chị Phan Thị Hương, trú Thạch By 2, kể giọng run run: “Tôi sống ở đây gần 30 năm, chưa bao giờ thấy triều cường dâng cao dữ dội như thế. Cả nhà, hàng quán đều tan hoang, nước biển tràn vào cuốn sạch mọi thứ. Giờ chẳng còn gì…”.
Chị Hương cho biết, may mắn gia đình di dời kịp thời, nếu không hậu quả sẽ khôn lường. Trở lại sau một đêm sơ tán, chị lặng người trước đống đổ nát. Giữa căn nhà trống trơn, chỉ còn bàn thờ và di ảnh chồng nguyên vẹn.
Cạnh đó, ông Nguyễn Sơn cúi đầu dọn cát, thẫn thờ nhìn nền nhà còn sót lại. “Tối qua tôi di tản, sáng về thấy nhà chỉ còn đống gạch vụn. Sóng cuốn hết đồ đạc, chẳng còn gì để giữ lại”, ông nói, giọng mệt mỏi.
Bão đã tan, nhưng hậu quả còn ở lại rất lâu. Những ngôi nhà bị cuốn trôi có thể dựng lại, hàng quán có thể xây mới, nhưng nỗi ám ảnh về đêm triều cường dữ dội – tiếng sóng như gào thét trong bóng tối – sẽ còn in sâu trong ký ức người dân ven biển Sa Huỳnh.
Sau đêm triều cường dữ dội, tổ dân phố Châu Me trở nên hoang tàn (Ảnh: Vietnamnet)









Theo Vietnamnet
