Trong cõi đời biến ảo, vạn sự đều có dấu ấn của số phận. Con người sinh ra đã mang theo một đường mệnh, dẫu vui buồn thăng trầm đều khó thoát khỏi an bài của Trời. Nhưng giữa những điều đã định, vẫn có phần do ta tự chuyển bằng nỗ lực và tâm thái. Hiểu được lẽ ấy, ta sống nhẹ nhàng hơn: biết thuận theo, biết buông bỏ, biết giữ tâm bình lặng trước vô thường.
- Phúc đức tại mẫu giúp cha mẹ dạy con sống nhân ái, lương thiện.
- Vẻ đẹp của sự nhẹ nhàng
- Bài văn tả mẹ gây bão mạng
Đời người ở chốn nhân gian, tựa như chiếc lá theo gió mà đến, theo gió mà đi. Từ thuở cất tiếng khóc chào đời, vận số đã âm thầm ghi lên trán ta một đường mệnh, dù vui hay buồn, dù thịnh hay suy, đều khó lòng tránh khỏi. Số phận là do Trời định, vận mệnh là do tâm người chuyển. Hai điều ấy hòa lại, mới thành nét bút cuối cùng của đời mỗi cá nhân.
Thế nhân thường lấy mình so với người, song như Lưu Chấn Vân từng nói: “So diện mạo thì thời gian làm phai, so của cải thì gió bụi cuốn tan, so sinh tử thì cuối cùng tất cả đều trở về với đất.” Mỗi con người chỉ là khách qua trần thế, trải nghiệm xong bức tranh nhân gian rồi nhẹ bước rời đi.
Trời vốn công bằng. Ngài không đem hết phúc phần đặt lên một ai, cũng chẳng dồn hết khổ nạn vào một người. Như Dương Giang đã thốt: “Trời chẳng thể gom mọi hạnh phúc cho một người.” Kẻ thiếu tình cảm, người thiếu tiền tài, có kẻ thiếu sức khỏe, có người thiếu an yên, đó đều là đạo của tạo hóa. Thế nên, muôn việc trên đời đều có dấu của số phận. Con người chỉ có thể thành tâm mà thuận theo.
Nhân sinh bất toàn – hãy chăm sóc bản thân thật tốt
Đời không có điều gì vẹn tròn. Thịnh suy luân chuyển, họa phúc kề bên, vui buồn đan xen, tựa mây trời biến ảo.
Có người nửa đời lăn lộn, mới chạm đến phú quý mà chỉ trong một đêm mất trắng, trở lại điểm khởi đầu. Có người nửa đời thanh nhàn, nửa đời sau lại oằn lưng gánh gạo áo cơm, chìm trong mưu sinh mà chẳng thể thở phào. Có người dốc hết sức lực, nhưng số mệnh vẫn bão dông liên miên, khiến tâm họ u tối mà nghi ngại ý nghĩa cuộc đời.
Thật ra, cảnh đời thế ấy đều đã có định số. Bởi nhân sinh vốn bất hoàn mỹ, người ta càng phải biết nâng niu bản thân. Đến được hôm nay, đã là nửa phần thắng. Hãy thuận theo duyên số, giữ tâm bình lặng, biết đủ, biết ơn, biết buông, biết chấp nhận. Chớ oán Trời trách người; hãy tận tâm tận lực, tu tâm dưỡng tính rồi mọi điều sẽ tự an bài.

Mỗi người mang nghiệp duyên riêng – không nên tùy tiện can dự
Người trong thiên hạ, ai cũng có con đường và ý chí của mình. Không ai có thể thay người khác quyết định, càng không thể thay họ gánh nghiệp.
Lời khuyên có thể trao, nhưng quyền lựa chọn là của mỗi người. Nhiều khi muốn giúp mà lại thành hại, đổi lại sự oán giận. Hãy để người khác sống theo số phần của họ. Nhân quả có luật của riêng nó: gieo nhân nào ắt gặt quả ấy. Mỗi người đều phải nhận lấy kết quả từ hạt giống mình gieo xuống.
Đừng vội dùng góc nhìn của mình để phán xét lựa chọn của người khác. Mỗi người đều mang trong lòng những nỗi khổ và trải nghiệm mà người ngoài không thể thấu. Khi chưa đi qua con đường của họ, ta không biết họ đã chịu bao nhiêu nhọc nhằn, vấp ngã, hay những điều buộc họ phải chọn như thế. Chỉ khi đặt mình vào hoàn cảnh của họ, ta mới hiểu được vì sao họ bước theo lối ấy.
Đời này chỉ nên làm tròn phận của mình. Đừng phí sức vì điều không đáng, đừng oán thán chuyện vô thường. Hãy để mọi sự tùy duyên đến, tùy duyên mà đi. Hợp – tan, được – mất, thành – bại… đều trong bàn tay số phận. Người ta gặp ai, trải qua điều gì, đều không phải ngẫu nhiên, mà là duyên khởi từ kiếp nào đó.
Nhân sinh không có “giá như”, chỉ có tiếc nuối để ta trưởng thành. Thuận mệnh, buông muộn phiền, sống tốt phần đời mình ấy mới là an nhiên thật sự.
Theo: Aboluowang và tác giả biên dịch lại
