Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) là lực lượng quân sự tinh nhuệ, trụ cột chính trị quan trọng nhất của quốc gia. Sau vụ Mỹ và Israel ngày 28/2 hiệp đồng không kích vào Iran, IRGC đóng vai trò quyết định trong bảo vệ chế độ.
- Bất ổn Trung Đông đe dọa nguồn cung xăng dầu trong nước
- Phương pháp chế biến thịt giúp bảo vệ sức khỏe và giữ trọn dinh dưỡng
- Dubai: “Thiên đường an toàn” lung lay sau các vụ tấn công
Cấu trúc quân sự song song và quyền lực tuyệt đối
Được thành lập sau cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979, IRGC ra đời từ nhu cầu bảo vệ chính quyền mới của Lãnh tụ Tối cao Ruhollah Khomeini. Khác với quân đội chính quy tập trung bảo vệ biên giới, IRGC được giao sứ mệnh bảo vệ hệ thống Hồi giáo và các lý tưởng cách mạng. Hiến pháp Iran quy định đây là lực lượng nòng cốt để duy trì các thành quả của cuộc cách mạng.
Sự tồn tại của IRGC tạo nên cấu trúc quân đội song song độc nhất vô nhị. Trong khi quân đội chính quy thuộc quản lý của chính phủ, IRGC chỉ báo cáo trực tiếp cho Lãnh tụ Tối cao. Vị thế đặc thù này giúp lực lượng sở hữu ảnh hưởng chính trị sâu rộng, thường xuyên lấn át cả các cơ quan dân sự và quân đội chính quy trong hoạch định chính sách.

Trải qua cuộc chiến Iran – Iraq, IRGC từ các nhóm bán quân sự đã phát triển thành tổ chức quân sự hoàn chỉnh với đầy đủ các nhánh lục quân, hải quân và hàng không vũ trụ. Hiện nay, lực lượng này có quân số ước tính 190.000 người, bao gồm cả các đơn vị tác chiến không gian mạng và hạt nhân. Mạng lưới dân quân Basij của họ có khả năng huy động tới 600.000 thành viên.
Tầm ảnh hưởng chiến lược và mạng lưới đối ngoại
IRGC không chỉ mạnh về quân số mà còn nắm giữ các chương trình chiến lược then chốt. Lực lượng này hiện phụ trách toàn bộ chương trình tên lửa đạn đạo và hạt nhân của Iran. Hải quân IRGC hoạt động độc lập, chịu trách nhiệm kiểm soát biên giới trên biển, đặc biệt là eo biển Hormuz – nơi vận chuyển một phần ba sản lượng dầu thế giới.
Về đối ngoại, IRGC thực hiện chiến lược phòng thủ từ xa thông qua lực lượng đặc nhiệm Quds. Đơn vị này phụ trách toàn bộ hoạt động tác chiến ở nước ngoài, từ việc huấn luyện đến cung cấp vũ khí cho các nhóm dân quân tại Iraq, Lebanon, Syria và Yemen. Mạng lưới này được Tehran gọi là Trục Kháng chiến nhằm đối phó với ảnh hưởng của Mỹ và Israel tại khu vực.
Sự lớn mạnh của IRGC khiến phương Tây lo ngại sâu sắc. Mỹ và Canada đã liệt lực lượng này vào danh sách các tổ chức khủng bố nước ngoài. Dù vậy, tại quốc nội, IRGC vẫn là thực thể quan trọng nhất, đóng vai trò quyết định trong việc bảo vệ lợi ích quốc gia và lựa chọn người kế nhiệm Lãnh tụ Tối cao trong tương lai.
Theo: VnExpress
