Hai con trai lần lượt đỗ vào các trường đại học uy tín, niềm vui của vợ chồng khuyết tật nặng ở Đà Nẵng đi kèm nỗi lo chồng chất. Không có tài sản giá trị, họ chấp nhận cầm cố căn nhà duy nhất để con được tiếp tục đến giảng đường.
- Doanh nghiệp cần lưu ý gì khi mùa báo cáo tài chính, quyết toán thuế đang đến gần?
- Động đất liên tiếp, Nhật Bản rung chuyển lần thứ hai trong ngày
- Rau dớn – kho báu xanh bồi bổ sức khỏ
Căn nhà nhỏ và những tấm giấy khen
Trong con hẻm thuộc khối phố 1, phường Điện Bàn, TP Đà Nẵng, ngôi nhà của ông Nguyễn Văn Nga (55 tuổi) và bà Phạm Thị Yến Linh (47 tuổi) gần như không có tài sản đáng giá. Đáng quý nhất là hai chiếc xe chuyên dụng cho người khuyết tật và góc tường dán kín giấy khen của hai con trai.

Ông Nga bị teo chân do sốt bại liệt từ nhỏ. Bà Linh cũng khuyết tật vận động. Hai người gặp nhau năm 2002 tại Trung tâm chỉnh hình và phục hồi chức năng Đà Nẵng, kết hôn năm 2004.
Họ có hai con trai là Nguyễn Thành Danh (SN 2005) và Nguyễn Thành Tài (SN 2007). Cả hai đều học giỏi, chăm chỉ và nuôi ước mơ đổi đời bằng con đường học vấn.
Năm 2023, Thành Danh trúng tuyển ngành Kỹ thuật xây dựng, Trường Đại học Công nghiệp TPHCM. Trước áp lực học phí và sinh hoạt, vợ chồng ông Nga quyết định cầm sổ đỏ căn nhà cha mẹ để lại, vay ngân hàng cho con theo học.

(Ảnh: Chụp màn hình/Dân trí)
Năm nay, Thành Tài tiếp tục đỗ ngành Công nghệ bán dẫn, Trường Đại học Bách khoa – Đại học Đà Nẵng. Niềm vui nhân đôi cũng đồng nghĩa gánh nặng kinh tế tăng thêm.
Gánh nặng học phí và lời kêu gọi sẻ chia
Theo ông Nga, học phí của Thành Danh khoảng 40 triệu đồng/năm, tăng lên 46 triệu đồng từ năm thứ ba. Chi phí ăn ở khoảng 3 triệu đồng/tháng. Với Thành Tài, học phí gần 40 triệu đồng/năm, tiền sinh hoạt khoảng 2 triệu đồng/tháng.
Trước đây, ông Nga từng bán băng đĩa nhạc, rồi chuyển sang buôn bán đồ điện dân dụng nhưng thu nhập bấp bênh. Hiện bà Linh giữ trẻ cho hàng xóm, thu nhập khoảng 3 triệu đồng/tháng. Gia đình còn nhận 1,26 triệu đồng tiền bảo trợ xã hội mỗi tháng.
Sức khỏe của hai vợ chồng ngày càng suy giảm. Bà Linh đau nhức xương khớp, ông Nga đi lại khó khăn hơn trước. Dù vậy, họ vẫn gắng gượng vì tương lai của con.
“Vợ chồng tôi già rồi, khổ mấy cũng chịu. Chỉ mong các con học hành nên người, có cuộc sống tốt hơn cha mẹ”, ông Nga nghẹn ngào.
Ông Phạm Văn Ba, Phó Chủ tịch UBND phường Điện Bàn, xác nhận gia đình ông Nga thuộc diện hộ nghèo, cả hai vợ chồng đều khuyết tật vận động. Chính quyền địa phương mong nhận được sự quan tâm, hỗ trợ của các nhà hảo tâm để hai em có điều kiện tiếp tục học tập.
Theo: Dân trí
