Mấy ngày nay, chuyện giá vàng khiến khắp nơi rộn ràng. Từ bàn cà phê sáng, góc văn phòng đến các nhóm chat, đâu đâu cũng thấy người bàn tán. Có người mừng vì trữ sẵn, có người tiếc vì chưa kịp mua. Còn tôi, giữa dòng tin nhấp nháy ấy, chỉ thấy lòng mình chùng xuống – vì chợt nhận ra, càng nhiều người lo tích vàng, thì dường như càng ít người nhớ đến chuyện tích đức.
- Chỉ một thoáng ngập ngừng – và tôi nhận ra mình đang dần vô cảm
- Sống thuận tự nhiên – dưỡng thân, dưỡng tâm an nhiên
- Bí quyết giúp vợ chồng hòa thuận: 3 nhiều, 3 ít, 3 không
Sáng nay, khi đang làm việc, một người bạn nhắn tin cho tôi: “Vàng lên hơn 150 triệu đồng một cây rồi đó!” Kèm theo là biểu tượng thở dài, bạn tiếc vì ngày trước chưa kịp mua vài chỉ để dành. Tôi chợt nhớ đến câu nói cũ: “Thời thịnh thế trữ vàng kim, thời mạt thế phải tu hành.”
Vàng quý thật, nhưng kỳ lạ thay, càng quý bao nhiêu thì lòng người càng bất an bấy nhiêu. Khi giá lên, ta mừng mà lo; khi giá xuống, ta tiếc mà buồn. Một miếng vàng sáng lấp lánh, nhưng mấy ai đủ sáng suốt để nhìn ra đằng sau ánh sáng ấy – là bao nhiêu tham vọng, toan tính và sợ hãi?
Có người nói: “Phải biết lo xa, phải biết tích của.” Ừ, đúng thôi. Nhưng trong lúc miệt mài tích trữ của cải, ta lại quên mất thứ đáng giữ nhất là tâm an và đức sáng. Vàng có thể giúp ta no đủ, nhưng chỉ có thiện tâm mới giúp ta sống an lành. Giá tăng lên có thể khiến người ta giàu thêm một chút, nhưng nếu lòng không vững, thì vẫn nghèo – nghèo sự bình yên.
Nhìn quanh thế giới hôm nay: thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh, đủ loại biến động nối tiếp nhau. Có người than rằng: “Thời nay loạn quá!”. Nhưng loạn từ đâu? Chẳng phải từ lòng người sao? Khi tham lam thay cho từ bi, khi dối trá lấn át chân thành, khi oán hận lấn lướt bao dung thì đất trời cũng chẳng còn yên. Mọi thứ đều có nhân và có quả. Khi con người xa rời đạo đức, gây tạo ác nghiệp, thì thiên tai, dịch bệnh… nào có phải ngẫu nhiên. Đó là quy luật của vũ trụ – gieo gì thì gặt nấy, chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi.

Thế nên, trong thời mà vật giá leo thang từng ngày, điều đáng tích trữ hơn cả không phải là vàng, mà là đức. Một niệm thiện khởi lên đã là một hạt phúc. Một việc tốt, một lời chân thành, một ý nghĩ hướng thiện – đều là “vàng” của tâm. Những thứ ấy không sợ mất, không lo giảm giá, chẳng cần cất két mà vẫn bền lâu. Người tích vàng, chưa chắc đã giữ được bình yên. Người tích đức, dù chẳng nhiều của cải, nhưng phúc lành tự nhiên đến. Giữa cơn sóng giá vàng hôm nay, có lẽ điều đáng nghĩ không phải là mua vào hay bán ra, mà là: Lòng mình có đang quá dễ bị khuấy động hay không? Nếu chỉ một dòng tin khiến ta loạn, một con số khiến ta vui buồn, thì hẳn vàng đang “giữ” ta, chứ chẳng phải ta đang “giữ” vàng.
Có người từng nói: “Khi trong tâm sáng, thì đất đá cũng hóa vàng”. Phải chăng, đó mới là thứ “vàng kim” thật sự – thứ vàng của người biết tu tâm dưỡng tính, biết giữ lòng thiện giữa thế gian đảo điên.
Nếu bạn có điều kiện thì mua vàng để dành cũng tốt thôi. Tích trữ vàng là cách người ta giữ lấy sự an tâm giữa thời buổi biến động. Nhưng giữa những con số nhảy múa trên bảng giá, cũng đừng quên còn một thứ “vàng” khác đáng quý hơn — đó là đức.
