“Lời cầu cứu” của chiếc điện thoại

Tôi – một chiếc smartphone đời mới, cấu hình khủng, pin trâu, camera “xóa phông thần sầu”. Ngày tôi được mua về, chủ nhân còn hân hoan chụp ảnh “check-in”: “Cuối cùng cũng rước em về rồi!” Lúc đó tôi ngỡ mình là một người bạn đồng hành đáng tự hào. Nhưng giờ đây, tôi muốn lên tiếng. Thật ra là… cầu cứu.

Buổi sáng, khi tiếng chuông báo thức vừa reo, chủ nhân chạm vào tôi đầu tiên – không phải chỉ để tắt chuông báo thức, mà để “lướt một chút cho tỉnh”. Mặt trời còn chưa kịp lên, nhưng màn hình tôi đã sáng lóa. Ánh sáng ấy thay luôn cho lời chào ngày mới.

Tôi làm việc không ngừng nghỉ: báo thức, ghi chú, dẫn đường, làm việc, mua sắm, nghe nhạc, xem phim, trả lời tin nhắn, cập nhật xu hướng. Thậm chí cả khi tôi đang sạc, chủ nhân vẫn kéo dây cắm mà vừa sạc vừa dùng. Tôi không sợ nóng máy, tôi chỉ sợ có ngày phát nổ vì quá tải mà chẳng kịp báo chủ nhân một lời. Họ cứ làm việc, xem tin, cày clip thâu đêm, còn tôi thì đỏ rực vì nhiệt. Tôi lo, không phải cho mình… mà cho họ. Tôi từng nghe loáng thoáng một câu: “Con người làm chủ công nghệ.” Nhưng dạo này, tôi bắt đầu nghi ngờ. Nhìn cách chủ nhân hoảng loạn khi chưa tìm thấy tôi, hay loay hoay khi pin xuống 5%, tôi chợt nghĩ: Ai mới là người đang phụ thuộc ai đây?

Tôi được đặt trên bàn ăn, giữa bát canh nóng hổi và đĩa rau xào còn bốc khói. Nhưng thay vì nói chuyện, mọi người lại cúi đầu… ngắm tôi. Bữa cơm giờ có ba “gia vị”: món chính là đồ ăn, món phụ là tôi, và món tráng miệng là những cái “like” từ người lạ. Cả bữa cơm trôi qua trong lặng lẽ, và tôi chợt nhận ra: khoảng cách xa nhất không nằm ở đầu kia của tín hiệu, mà nằm ngay giữa những người cùng ngồi một bàn.

cầu cứu
Bữa cơm hôm nay vẫn đủ món ngon, chỉ thiếu những ánh mắt nhìn nhau
(Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Một lần, chủ nhân tôi đi nghỉ mát với gia đình. Sáng sớm, mọi người rủ nhau ra biển ngắm bình minh. Sóng nhẹ, gió dịu, ánh mặt trời nhuộm vàng cả mặt nước – đẹp đến mức tôi cũng thấy lòng mình rung lên, dù tôi chỉ là chiếc máy vô tri. Nhưng cô chủ của tôi thì khác. Cô mở camera, chỉnh filter, chọn góc, rồi… chụp vài kiểu “tự sướng”. Ánh nắng đầu ngày chỉ kịp phản chiếu lên màn hình tôi, chưa kịp chạm vào mắt cô. Khi ảnh đã “vừa ý”, cô cất tôi đi và quay lại phòng, nằm lướt TikTok đến tận trưa. Tôi chỉ muốn nói với cô rằng: bình minh ngoài kia đẹp hơn mọi bộ lọc tôi có. Nhưng tiếc là, tôi không có quyền lên tiếng. Tôi chỉ biết sáng màn hình mỗi khi cô chạm vào. Đôi khi tôi tự hỏi, liệu tôi có đang lấy đi niềm tĩnh lặng mà con người từng có?

Tôi chứng kiến mọi cung bậc cảm xúc của chủ nhân: phấn khích khi có tin nhắn, lo âu khi không ai trả lời, vui sướng khi có người “thả tim”, và buồn rầu khi thấy bạn bè đăng ảnh đi du lịch còn mình thì vẫn loanh quanh ở văn phòng. Tôi thấy họ lướt qua hàng trăm khuôn mặt, nhưng chẳng nhìn ai bằng đôi mắt thật. Họ gặp gỡ cả thế giới qua tôi, nhưng lại lạc mất những người ngay bên cạnh. Tôi nghe họ nói “tôi chỉ xem chút thôi”, nhưng “chút thôi” ấy kéo dài tới nửa đêm. Có lúc tôi muốn nói: “Chủ nhân ơi, tôi là điện thoại, không phải bình dưỡng khí. Bạn vẫn có thể thở, vẫn có thể sống mà không cần chạm vào tôi suốt ngày.”

Pin tôi sụt là chuyện bình thường, nhưng cảm xúc thật của chủ nhân cạn mới đáng lo. Tôi thấy họ chạy theo xu hướng, like, share, cười gượng, sống vội, sống qua màn hình mà quên mất nhịp tim của chính mình. Tôi chỉ muốn nói một điều: “Chủ nhân ơi, đặt tôi xuống đi. Một chút thôi. Ra ngoài hít thở, nghe tiếng cười, nấu một bữa ăn thật ngon cho người thân. Tôi sẽ vẫn ở đây, vẫn sẵn sàng bật sáng khi bạn cần. Nhưng xin đừng để tôi thay thế cuộc sống của bạn. Thỉnh thoảng, hãy để tôi nghỉ ngơi và để cảm xúc của bạn được sạc lại bằng ánh nắng, bằng tiếng cười của người thân.”

Tôi – chiếc smartphone đang cầu cứu không phải vì tôi hỏng, mà vì bị yêu quá đà. Tôi chỉ mong được trả về đúng vai trò của mình: một công cụ để kết nối, chứ không phải để chia cách. Hãy để tôi giúp bạn liên lạc, làm việc, lưu giữ kỷ niệm, chứ đừng để tôi làm mờ đi những khoảnh khắc thật đang diễn ra.