Giữa làng quê Bình Chương (Quảng Ngãi), đôi vợ chồng nông dân Lê Văn Nhân và Lương Thị Thuẫn ,nuôi 5 người học hành thành tài, từ hai bàn tay lam lũ.
Hành trình nuôi 5 người vào đại học đầy gian nan
Ở thôn An Phong, xã Bình Chương (huyện Bình Sơn cũ, Quảng Ngãi). Cuộc sống quanh năm gắn liền với ruộng mía, tiếng gà gáy . Giữa nơi ấy, vợ chồng ông Lê Văn Nhân (69 tuổi) và bà Lương Thị Thuẫn (68 tuổi) . Nông dân chân lấm tay bùn – đã làm nên điều tưởng chừng không thể
Và đúng như ông cảm nhận, cái “thời kỳ vất vả” ấy kéo dài… gần 20 năm. Khi Vương chưa ra trường, thì người em kế Lê Lương Vỹ (nay 39 tuổi) lại thi đỗ Bách khoa Đà Nẵng. Rồi Lê Thị Lương Vị (nay 38 tuổi) vào Bách khoa Hà Nội. Đến người con út Lê Lương Viễn (nay 32 tuổi) cũng theo anh chị vào Bách khoa Đà Nẵng. Ông cười nửa đùa nửa thật: Thư báo nhập học . Mừng thì mừng, mà lo… rớt ruột!
Thời con còn đi học, nhà ông Nhân có 12 sào ruộng mía (6.000 m2), nuôi thêm bò, heo, gà. “Làm mía cực lắm, khâu nào cũng nặng. Lá mía cứa vô tay, vô mặt, da tôi lúc nào cũng rát, ít khi da còn lành lặn”. Ông Nhân kể rồi đưa 2 bàn tay chai sạn, cười khà khà: “Mía là “bạn đời” của tôi đó”.
Gia tài lớn nhất: 5 người con thành đạt
Ngôi nhà nhỏ của vợ chồng ông Nhân vẫn giản dị như xưa, tường đã ngả màu theo thời gian. Giờ đây, gia đình ấy có 1 tiến sĩ, 1 nghiên cứu sinh , 2 thạc sĩ và 1 kỹ sư. Bà con quanh vùng hay trêu vui: “Gia đình nông dân mà học vị còn hơn… xã trưởng!”. Ông Nhân chỉ cười, gãi đầu: “Thì tụi nhỏ học là nhờ trời thương, chứ tui có biết gì đâu. Giờ tụi nó ra trường, có công việc ổn định, vợ chồng tôi thấy yên tâm rồi”.

Dù con cái muốn về xây cho cha mẹ ngôi nhà khang trang hơn . Nhưng ông Nhân vẫn lắc đầu, nói mình ở vậy quen rồi. Cái nhà này là nơi mình đổ mồ hôi, nước mắt mà nên. Ở đây, có mùi đất, mùi mía, mùi đời mình. Mỗi dịp tết, 5 người con và các cháu từ khắp nơi lại về tụ họp. Căn nhà nhỏ vang tiếng cười nói rộn ràng.
Người dân quanh vùng thường đùa: “Gia đình nông dân mà học vị còn hơn… xã trưởng!”. Ông Nhân chỉ cười, nói nhỏ: “Tụi nhỏ được như hôm nay là nhờ trời thương. Giờ có công việc ổn định, vợ chồng tôi yên tâm rồi”.
Ông Nhân chỉ dạy các con một điều: “Học cao tới đâu cũng phải sống tử tế . Phải dạy con cháu sau này biết ham học, biết thương người. Chỉ mong ngọn lửa học hành của nhà mình sáng mãi”.
Ông Đinh Dũng, người làm công tác khuyến học xã Bình Chương . Cho biết: “Gia đình ông Nhân là tấm gương hiếu học tiêu biểu. Câu chuyện của họ khiến nhiều người tin rằng dù nghèo . Nhưng nếu có quyết tâm và tình thương thì vẫn có thể nuôi con nên người”.
Hôm nay, giữa đồng mía xưa, ông Nhân vẫn lom khom làm cỏ, bà Thuẫn đang cho gà ăn. “Có người bảo tôi giàu, mà đúng thiệt – tôi giàu con, giàu tình nghĩa xóm làng, giàu niềm vui”. Ông cười hiền, mắt ánh lên niềm hạnh phúc.
Theo: Thanh Niên
