Suốt 4 năm qua, chị Nhàn tại Thủ Dầu Một đã kiên trì bán vé số trên xe lăn điện tự chế để tích góp vốn với hy vọng sớm trở về Hải Dương chăm sóc mẹ già.
- Tài xế kéo lê CSGT tại Thanh Hóa để trốn tránh kiểm tra
- Thầy giáo tiểu học bị khởi tố vì liên quan đến mua bán ma tuý
- Gian nan câu chuyện trông con ngày hè của các gia đình Việt
Người bán vé số vượt nghịch cảnh bằng tinh thần lạc quan
Chị Trần Thị Nhàn, 35 tuổi, quê Hải Dương, bị liệt đôi chân từ khi mới 9 tháng tuổi do biến chứng sau một lần tiêm vaccine. Không đầu hàng số phận, 4 năm trước chị một mình vào miền Nam, chọn Thủ Dầu Một làm nơi khởi đầu cho hành trình mưu sinh bằng nghề bán vé số. Hình ảnh người phụ nữ nằm trên chiếc xe lăn tự chế len lỏi qua từng ngõ ngách để kiếm sống đã khiến nhiều người dân nơi đây cảm phục bởi tinh thần tự lập, không muốn dựa dẫm vào người khác.
Tại đây, chị chung sống cùng ông Khánh và bà Mạnh, hai người bạn cũng là người khiếm thị, để nương tựa nhau qua ngày đoạn tháng. Cách đây một năm, khi những người bạn đồng hành bận rộn với công việc massage, chị Nhàn đã tự cải tiến phương tiện di chuyển của mình thành xe điện để chủ động đi lại. Mỗi ngày chị rời nhà từ lúc 4 giờ sáng, kiên trì bán hết số vé trong ngày mới trở về, bất kể thời tiết nắng mưa hay những cơn đau nhức thường xuyên hành hạ cơ thể khuyết tật.
Nụ cười luôn hiện rõ trên gương mặt chị Nhàn dù cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn, điều này đã tạo nên một năng lượng tích cực lan tỏa đến mọi người xung quanh. Các tiểu thương tại chợ Thủ Dầu Một thường xuyên mua vé ủng hộ và tặng thực phẩm như gạo, rau xanh để hỗ trợ chị. Sự đùm bọc của người dân nơi đất khách là niềm an ủi lớn nhất, giúp chị vơi đi nỗi nhớ nhà và có thêm động lực để tiếp tục công việc bán khoảng 200 tờ vé số mỗi ngày với mức thu nhập khoảng 200.000 đồng.
Kế hoạch 50 triệu đồng để thay đổi cuộc đời

Mong muốn lớn nhất của chị Nhàn hiện nay là tích góp đủ 40 đến 50 triệu đồng để mở một tiệm tạp hóa nhỏ tại quê nhà Hải Dương. Trước đây, mẹ chị từng vay mượn 10 triệu đồng để chị lập nghiệp nhưng việc kinh doanh không thành công dẫn đến thua lỗ. Lần này, chị quyết tâm làm lại từ đầu với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn về vốn liếng, nhằm mục đích chính là được ở gần và trực tiếp chăm sóc người mẹ đã ngoài 60 tuổi đang sống cùng anh trai và chị dâu.
Mẹ chị Nhàn ở quê vẫn phải đi làm thuê ngoài đồng để kiếm thêm thu nhập, trong khi anh trai và chị dâu làm công nhân với thu nhập cũng vừa đủ trang trải. Do điều kiện kinh tế eo hẹp, mỗi năm chị chỉ dám về thăm nhà một lần vào cuối tháng Giêng khi giá vé xe rẻ hơn và bớt cảnh chen lấn. Những chuyến thăm ngắn ngủi chỉ kéo dài khoảng 10 ngày khiến chị luôn cảm thấy xót xa và khao khát có một công việc ổn định ngay tại quê hương để không phải sống cảnh xa mẹ.
“Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho mẹ và anh chị”, chị Nhàn xúc động chia sẻ về lý do bản thân phải nỗ lực mưu sinh nơi xa xứ suốt nhiều năm qua. Dù chặng đường tích lũy vẫn còn dài, nhưng người phụ nữ này tin rằng với sự kiên trì và lòng tốt của cộng đồng, ước mơ về một mái ấm ổn định tại quê nhà sẽ thành hiện thực. Hiện tại, chị vẫn miệt mài trên chiếc xe lăn điện, gom góp từng đồng tiền lẻ từ những tờ vé số để sớm có ngày được đoàn tụ vĩnh viễn bên gia đình.
Đỗ Vân (tổng hợp)
