Tại các xã ven biển Thanh Hóa, ngư dân đang bước vào vụ khai thác moi biển với những mẻ lưới đầy ắp.
- Bệnh nhân cần cảnh giác với môi giới và hàng giả quanh bệnh viện mới ở Ninh Bình
- Công an Thanh Hóa thu giữ gần 5.000 viên ma túy tổng hợp
- Hai chị em tử vong dưới ao, gia đình đã mất con vì đuối nước lần thứ hai
Từ thôn Thắng Phúc, xã Ngư Lộc đến phường Nam Sầm Sơn, thuyền bè liên tục cập bờ chở theo moi tươi suốt những ngày gần đây. Vỉa hè, sân nhà ven biển kín chỗ phơi, khi người dân tranh thủ nắng để giữ moi không hỏng.
Mùa moi năm nay đến đúng lúc biển “thương người dân”. Từ sáng sớm, các chuyến bè đã nối nhau ra khơi, rồi quay về khi nắng đã ngả chiều, mang theo những mẻ moi báo hiệu một vụ đánh bắt thuận lợi.
Chị Nguyễn Thị Thảo, ở thôn Thắng Phúc, xã Ngư Lộc, là một trong những người ra khơi từ sáng sớm hôm đó. Gia đình chị bám biển nhiều năm, và chuyến đi lần này cho kết quả ngoài mong đợi: hơn một tấn moi, đi từ sáng đến chiều mới về tới bờ.
Việc đánh bắt chỉ là nửa đầu công việc. Moi cập bến phải được phân loại và trải phơi ngay trong ngày, nếu không độ tươi và chất lượng sẽ giảm. Trên các tuyến đường ven biển, sân trước nhà và cả vỉa hè rộng đều được tận dụng làm nơi phơi, tạo nên những lớp moi hồng nhạt trải dài dưới nắng.
Tại khu vực Nam Sầm Sơn, nghề moi đã đi qua nhiều thế hệ trong một số gia đình. Bà Văn Thị Thọ, 65 tuổi, ở Khu phố 1, làm nghề này từ nhỏ, theo bước cha mẹ. Gia đình bà giữ nghề biển theo cách cha truyền con nối, từ đời ông bà đến nay vẫn gắn với những chuyến ra khơi.
Công việc phơi moi không hề nhẹ nhàng giữa trời nắng gắt, nhưng với bà Thọ, đó là cách duy nhất để có moi ngon. “Moi phải gặp nắng đẹp mới lên màu, mới giữ được độ thơm ngon. Nhà nào cũng tranh thủ từng khoảng trống để phơi. Nhìn hơi chật chội nhưng đó là niềm vui của người dân biển khi được mùa”, bà Thọ nói.
Dọc ven biển Nam Sầm Sơn, công việc được chia theo từng lớp người. Người già ngồi lựa moi, thanh niên khiêng từng mẻ vừa cập bến, trẻ nhỏ phụ đảo moi cho nhanh khô. Khi moi đã khô, bà con đóng vào bao tải để mang đi bán hoặc làm mắm.
Với người dân ven biển Thanh Hóa, moi không chỉ là nguồn thu nhập theo mùa. Nó còn là nguyên liệu quen thuộc cho các món ăn và mắm truyền thống của vùng, và là nơi lưu giữ kinh nghiệm nhìn con nước, đoán thời tiết được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Trên những vỉa hè phủ nắng và mùi mặn của biển, từng mẻ moi đang khô dần. Với những người đã gắn cả đời với nghề như bà Thọ, mỗi mùa moi tới mang theo không chỉ thu nhập, mà còn niềm tin để tiếp tục những chuyến ra khơi tiếp theo.
Đỗ Vân (tổng hợp)
