Chỉ vì bị cha mắng “lười nhác” trong lúc cãi nhau chuyện vác bao gạo, Moong Văn Coóng đã cầm dao phát rẫy chém liên tiếp khiến cha ruột tử vong. Gây án xong, người em trai chứng kiến sự việc hoảng sợ bỏ chạy đi trình báo, còn Coóng sau đó tự đến công an đầu thú.
- Bệnh viện E đình chỉ cán bộ vụ kẹp tiền xạ trị
- Thuê xe tự lái, ba đối tượng chiếm đoạt tài sản bảy trăm triệu đồng
- Hà Nội phát hiện 200 bánh Trung thu không rõ nguồn gốc
Ngày 11/9, TAND tỉnh Nghệ An mở phiên sơ thẩm xét xử Moong Văn Coóng (34 tuổi, trú xã Chiêu Lưu) về tội Giết người và Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Nạn nhân là ông Moong Văn Đ. (68 tuổi), cha ruột bị cáo.
Tại tòa, Coóng thừa nhận toàn bộ hành vi và khai do bị cha xúc phạm nên không kiềm chế được bản thân. Bị cáo bày tỏ sự ân hận vì đã tước đoạt mạng sống của chính người sinh ra mình.
HĐXX tuyên phạt Coóng 17 năm tù về tội Giết người và 1 năm tù về tội Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Tổng hình phạt bị cáo phải chấp hành là 18 năm tù.
Mâu thuẫn nhỏ, bi kịch lớn
Trước khi xảy ra án mạng, Coóng trở về sống cùng cha mẹ và em trai sau thời gian cai nghiện bắt buộc. Hai cha con cùng vào rừng làm rẫy, thường xuyên uống rượu với nhau. Những cuộc cãi vã cũng từ đó xuất hiện nhiều hơn.
Sáng xảy ra vụ việc, mâu thuẫn bắt đầu từ chuyện sinh hoạt rất nhỏ. Coóng dậy sớm định hâm lại cơm nguội nhưng bị cha ngăn cản, dẫn đến cự cãi.
Ít giờ sau, em trai Coóng chở một bao gạo về nhà. Ông Đ. gọi Coóng ra vác giúp nhưng người con từ chối. Hai cha con tiếp tục đôi co. Trong lúc tức giận vì bị cha mắng lười biếng, Coóng cầm dao phát rẫy chém cha liên tiếp khiến nạn nhân tử vong tại chỗ.
Đáng chú ý, kết quả điều tra xác định trước, trong và sau khi gây án, Coóng mắc rối loạn tâm thần và hành vi do sử dụng chất có thuốc phiện, kèm di chứng rối loạn thần kinh khởi phát muộn.
Tuy nhiên, kết luận giám định pháp y tâm thần cho thấy bị cáo vẫn đủ khả năng nhận thức nhưng bị hạn chế khả năng điều khiển hành vi. Đây là tình tiết được xem xét khi giải quyết trách nhiệm hình sự, nhưng không đồng nghĩa Coóng được miễn trách nhiệm trước pháp luật.
Nghịch lý của vụ án nằm ở những gì xảy ra ngay sau nhát dao oan nghiệt. Coóng không bỏ trốn mà lấy chăn đắp lên thi thể cha rồi ngồi lặng bên cạnh.
Người em trai chứng kiến cảnh tượng này quá hoảng sợ nên chạy đi trình báo. Sau đó, Coóng cũng tự đến cơ quan công an đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi.
Một mâu thuẫn gia đình bắt đầu từ chuyện cơm nước, rồi chuyện vác bao gạo, cuối cùng kết thúc bằng cái chết của người cha và bản án 18 năm tù dành cho con trai.
Vụ án cũng cho thấy sự phức tạp trong việc đánh giá trách nhiệm hình sự đối với người có rối loạn tâm thần liên quan đến sử dụng ma túy. Việc Coóng còn khả năng nhận thức nhưng hạn chế khả năng điều khiển hành vi giúp lý giải phần nào sự mất kiểm soát, song không làm mất đi trách nhiệm đối với hậu quả đặc biệt nghiêm trọng đã gây ra.
HĐXX nhận định hành vi của bị cáo đặc biệt nguy hiểm, xâm phạm tính mạng người khác và đi ngược nghiêm trọng đạo lý gia đình. Vì vậy, một mức án nghiêm khắc là cần thiết để răn đe và phòng ngừa chung.
Vinh Vũ (tổng hợp)
