Hai câu chuyện Bồ Tát hóa thân xuống trần cho thấy: chỉ một niệm thiện nhỏ cũng đủ thay đổi cả một kiếp người. Trong đời sống bộn bề, lòng trắc ẩn vẫn là ánh sáng cứu mình và cứu người.
- Những đứa trẻ nhớ rõ tiền kiếp: ngẫu nhiên hay luân hồi?
- Vì sao con người nên tin vào Thần Phật: Góc nhìn mới
- Tử vi 12 con giáp Thứ Sáu 12/12
Bồ Tát hóa thân thành kẻ ăn mày thử lòng người
Trong dân gian Trung Quốc có một câu chuyện nổi tiếng mang tên “Hồng nhãn thạch sư” tức Sư tử đá mắt đỏ. Người xưa kể rằng có một ngôi làng sa sút đạo đức đến mức trời cao nổi giận, muốn giáng một trận lũ lớn quét sạch tất cả. Địa Tạng Vương Bồ Tát thương người, nên quyết định tìm xem trong làng còn ai giữ được thiện tâm.
Ngài hóa thành một ông lão ăn mày rách rưới. Suốt cả ngày, ông gõ cửa từng nhà xin ăn. Nhưng cả làng không ai chịu bố thí dù chỉ một miếng cơm thừa. Tới cuối làng, ông thấy một bà cụ đang thắp hương cúng Phật. Ông lại gần xin chút cơm.
Bà cụ lúng túng rồi nói: “Ta chỉ còn một bát cơm. Thôi thì cho ông nửa bát. Nửa bát còn lại ta để cúng Phật.”
Địa Tạng Vương thấy bà nghèo nhưng lòng vẫn sáng. Ngài liền chỉ vào đôi sư tử đá trước cổng làng: “Khi nào bà thấy mắt chúng đỏ lên. Lúc ấy nước lũ sẽ đến. Hãy chạy ngay lên núi. Bà sẽ được bình an.” Nói rồi, Ngài rời đi.
Bà cụ chạy về báo tin cho dân làng, nhưng không ai tin. Người thì cười nhạo, người nói bà mê tín. Không lâu sau, lũ lớn ập tới và nhấn chìm cả làng. Chỉ một mình bà cụ thoát nạn vì đã chạy kịp lên núi.

Một đồng xu nhỏ cứu cả mạng người
Câu chuyện thứ hai xảy ra thời nhà Thanh, ở Hàng Châu.
Có một vị tú tài vốn thích rượu. Mỗi lần say ông lại chửi vợ con và gây nhiều khẩu nghiệp. Mùng Một Tết, ông đi chơi xuân và gặp một bà lão ăn mày đứng run rẩy giữa đường. Quần áo bà rách nát. Người qua đường ai cũng né tránh. Người thì xua đuổi, người chê hôi thối. Nửa ngày trôi qua nhưng không ai bố thí cho bà dù chỉ một đồng.
Vị tú tài nhìn cảnh ấy mà thấy thương. Ông nghĩ: “Đều là con người. Sao nỡ để bà ấy khổ như vậy?” Ông sờ túi. Chỉ còn đúng một đồng xu. Ông liền đặt cả vào tay bà lão.
Làm xong ông quên ngay. Nhưng không lâu sau, ông đổ bệnh nặng và bất tỉnh. Hồn ông bị dẫn xuống âm phủ. Diêm Vương mở sổ công tội. Các trang đều ghi chi chít những khẩu nghiệp của ông. Khi đến phần thiện sự thì chỉ có đúng một dòng: “Mùng Một Tết bố thí cho bà lão ăn mày một đồng xu.”
Diêm Vương bảo cân thiện và ác. Kết quả khiến mọi người đều kinh ngạc. Một đồng xu nhỏ lại nặng hơn cả đống tội lỗi mà ông đã gây ra bao năm. Xem kỹ mới biết: bà lão ăn mày chính là Quán Thế Âm Bồ Tát hóa thân xuống trần. Suốt cả buổi sáng chỉ một mình vị tú tài ấy khởi lòng trắc ẩn và cho đi đồng xu cuối cùng.
Nhờ thiện tâm ấy, Diêm Vương nói: “Cho người này quay về dương thế. Hãy khuyên hắn bỏ rượu, giữ miệng và hành thiện để tránh khẩu nghiệp.” Vị tú tài tỉnh dậy. Bệnh nặng biến mất. Từ đó ông bỏ rượu và sống hiền lành đến cuối đời.

(Ảnh: Thanh Hóa Mới)
Giá trị của một ý niệm thiện
Tác giả Lương Cung Thần đời Thanh đã ghi lại câu chuyện trong Bắc Đông viên bút ký và cảm thán:
“Một đồng xu nhỏ cũng có thể cứu một mạng người. Huống hồ trong đời có biết bao cơ hội làm việc thiện. Cớ sao có kẻ lại bỏ lỡ?”
Cổ nhân có câu:
“Đừng vì việc thiện nhỏ mà không làm.
Đừng vì việc ác nhỏ mà cứ làm.”
Có khi chỉ một ý niệm thiện trong khoảnh khắc lại đủ thay đổi cả một kiếp người. Một đồng xu hay nửa bát cơm tuy nhỏ bé trong mắt thế nhân, nhưng trong mắt thần Phật, đó là ánh sáng cuối cùng của nhân tâm. Nguyện ai đọc câu chuyện này đều giữ được chút thiện tâm giữa đời thường nhiều xô bồ.
Theo: Vạn Điều Hay
