Cận tử không chỉ là ranh giới giữa sống và chết. Nó mở ra những bài học sâu sắc về yêu thương, buông bỏ và trân trọng từng giây phút đời người.
- Thượng đế cũng phải cười
- Sự cố khiến Trư Bát Giới mang hình dạng kỳ dị
- Cổng địa ngục Darvaza – Ngọn lửa 50 năm không tắt
Cận tử – ánh sáng soi vào trái tim người sống
Trong nhiều bài báo, người từng cận tử kể rằng họ thấy linh hồn mình rời khỏi thân xác. Họ nhìn xuống phòng cấp cứu từ trên cao. Cảm giác ấy nhẹ nhàng đến lạ, không đau đớn, không sợ hãi. Chỉ có sự thanh thản bao phủ.
Một số người còn kể rằng họ thấy ánh sáng rực rỡ mở ra trước mặt. Có người nhìn thấy người thân đã mất từ lâu. Họ cảm giác như được chào đón về một nơi rất bình yên. Những khoảnh khắc ấy mang màu sắc tâm linh, nhưng lại tạo ra cảm giác an ủi sâu sắc cho chính họ.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là phần lớn người cận tử không cảm thấy hoảng loạn. Ngược lại, họ thấy nhẹ nhàng, như thể vừa cởi bỏ được một gánh nặng lớn. Họ hiểu rất rõ điều gì trong đời quan trọng và điều gì không đáng để ôm giữ. Nhìn từ lăng kính ấy, cái chết không còn là kết thúc. Nó giống như một tấm gương soi ngược vào sự sống.

Khi cái chết dạy ta buông bỏ và yêu thương
Trong những chia sẻ về cận tử, có một điểm chung rất rõ ràng: họ buông bỏ hận thù rất nhanh. Những giận dữ hay ganh ghét từng làm họ mệt mỏi bỗng trở nên vô nghĩa. Họ cũng dễ dàng tha thứ hơn. Tình thương với họ là thứ duy nhất còn nguyên vẹn.
Tôi đọc được câu chuyện về một người đàn ông từng trải qua vài phút ngừng tim. Ông kể rằng linh hồn mình bay lên và gặp lại cha mẹ đã mất. Khoảnh khắc ấy khiến ông bật khóc vì cảm giác an ủi quá lớn. Ông nói ông hiểu ra rằng mình đã sống quá cứng nhắc. Khi trở lại cơ thể, ông không còn oán hận vợ con và bắt đầu thay đổi. Ông sống mềm lại, yêu thương rõ ràng hơn và dành trọn thời gian cho gia đình. Ông nói rằng mình không muốn phí thêm một ngày nào để giận dữ hay tranh hơn thua.
Những câu chuyện như vậy khiến tôi nhận ra rằng yêu thương không chỉ dành cho người khác. Nó là cách để chính ta không hối tiếc khi thời gian luôn hữu hạn.
Trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ nhặt
Người từng cận tử thường nói rằng những điều bình thường mới là điều quý nhất. Một bữa cơm có đủ người. Một buổi sớm tràn nắng. Một khoảnh khắc ngồi yên và lắng nghe ai đó kể chuyện. Một cái ôm không lời.
Có người kể rằng khi họ như “trôi ra khỏi thân xác”, họ nhìn lại cả cuộc đời mình. Trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng niềm vui giản dị mới là điều sáng nhất trong ký ức. Những điều họ từng theo đuổi hối hả lại trở nên nhạt nhòa. Từ lúc trở về, họ sống chậm lại. Họ chú ý đến những điều nhỏ và nói lời yêu thương nhiều hơn. Họ trân trọng hiện tại như thể nó có thể biến mất bất cứ lúc nào.

(Ảnh: tuoitre.vn)
Cận tử và trải nghiệm “thiên đường”
Tôi từng đọc về một người phụ nữ rơi vào trạng thái hôn mê sâu sau một tai nạn. Các bác sĩ nói rằng não của bà gần như không còn phản ứng. Thế nhưng trong lúc cơ thể nằm bất động, bà lại có một trải nghiệm mà bà gọi là “chuyến đi đẹp nhất đời mình”.
Bà kể rằng mình bỗng thấy nhẹ bẫng, rồi được nâng lên khỏi thân xác. Trước mắt bà mở ra một hành lang dài tràn ngập ánh sáng vàng ấm, giống như ánh nắng chiều nhưng tinh khiết hơn nhiều lần. Bà bước theo ánh sáng ấy và tiến vào một không gian rộng lớn, đẹp đến mức khiến bà nghẹn lại. Mọi thứ đều lấp lánh, êm dịu, và yên bình như một “thiên đường” mà bà chỉ từng nghe trong kinh sách.
Ở đó, bà nhìn thấy những thực thể phát sáng nhẹ nhàng. Bà cảm nhận rằng họ là những thiên thần, không phải theo nghĩa tôn giáo cứng nhắc, mà như những sinh mệnh thuần khiết hơn và sáng hơn bất kỳ điều gì bà từng biết. Họ không dùng lời nói. Chỉ cần đứng cạnh, bà đã cảm nhận được sự bình an lan khắp người.
Sau khi tìm hiểu về trải nghiệm cận tử, tôi cảm nhận rằng sự sống trở nên quý giá khi ta hiểu nó có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Và khi ta biết trân trọng, ta sẽ sống vị tha hơn, yêu thương sâu sắc hơn, và sống một đời không hối tiếc.
