Đạo hiếu – ngọn đèn thắp sáng hiếu học nơi biển Linh Trường

Trong văn hóa truyền thống, đạo hiếu là nền tảng đạo đức của gia đình. Đồng thời, đó cũng là cội nguồn nuôi dưỡng nhân cách và tinh thần hiếu học của con người. Khi một đứa trẻ sống bằng lòng hiếu thảo chân thành, đạo hiếu không chỉ dừng ở việc báo đáp cha mẹ. Nó còn lan tỏa âm thầm, đánh thức ý chí học tập của cả một cộng đồng.

Câu chuyện có thật dưới đây là tâm sự của một cô giáo. Đó là hành trình gieo mầm hiếu học nơi vùng quê ven biển. Và cũng là hành trình soi lại chính mình trong ánh sáng của đạo hiếu.

Quy phạm đạo hiếu – gốc rễ đạo đức được hình thành từ gia đình

Trong văn hóa truyền thống phương Đông, đặc biệt là văn hóa Trung Hoa – nền văn hóa được xem là Thần truyền. Quy phạm đạo hiếu giữ vị trí trung tâm trong mọi chuẩn mực làm người. Người xưa tin rằng Thần an bài cho con người hoàn cảnh gia đình để mỗi sinh mệnh có cơ hội trả ân, hóa giải nhân duyên và tu dưỡng thiện đức. Gia đình vì thế không chỉ là nơi sinh sống, mà là trường học đầu tiên của đạo đức.

Chữ Hiếu (孝) trong Hán tự gồm chữ Lão (老) ở trên và chữ Tử (子) ở dưới. Hình ảnh này tượng trưng cho hình ảnh người con nâng đỡ người già. Là sự thuận theo của con với các bậc bề trên. Đó là sự tiếp nối của sinh mệnh, là trách nhiệm, là bổn phận, nhưng sâu xa hơn, là sự truyền thừa đạo đức. Hiếu không chỉ là phụng dưỡng cha mẹ khi về già, mà còn là sống sao cho đúng đắn, thiện lương để cha mẹ được an lòng.

Chữ Gia (家) với mái nhà che chở và những sinh mệnh chung sống bên trong, chính là môi trường Thần ban để con người học nhẫn nại, bao dung, yêu thương và sửa mình. Trong chữ Gia, quy phạm đạo hiếu là trục đạo đức giữ cho mái nhà được an hòa, cho nhân tâm được ổn định.

Hành trình gieo mầm hiếu học ở vùng quê ven biển

Bước vào tuổi 50, khi đã đủ tĩnh tâm để nhìn lại những chuyến đò đời mình, tôi vẫn không thể quên một chuyến đò đặc biệt – chuyến đò chở theo ký ức đẹp về tâm thế học tập của một học trò nhỏ nơi vùng quê ven biển. Chính tấm lòng hiếu thảo chân thành của em đã tiếp lửa, thôi thúc tôi viết lại câu chuyện có thật này như một lời tri ân đối với đạo hiếu.

Hoàng Trường là một vùng biển đông dân, nơi tôi tình nguyện đến công tác vào năm 2002. Khi ấy, trường lớp còn hoang sơ, học trò hồn nhiên, học xong là chạy ra bờ biển chờ thuyền về để phụ gia đình gỡ cá. Phần lớn phụ huynh mưu sinh bằng nghề biển, cuộc sống vất vả, ít ai nghĩ đến việc cho con học để thay đổi tương lai.

Thương trò và thấu hiểu hoàn cảnh, tôi đã chọn cách đồng hành như một người mẹ. Trước mỗi buổi học, tôi dành thời gian trò chuyện, lắng nghe. Từ tâm sự của trò, tôi bắt đầu gieo vào lòng các em những hình dung về các không gian nghề nghiệp tốt đẹp – bác sĩ, giáo viên, kỹ sư – như những cánh cửa có thể mở ra nếu các em dám ước mơ và nỗ lực.

Trong số những học trò ấy, có một cậu bé nhỏ nhất lớp, sức khỏe yếu, nhưng ánh mắt luôn sáng và khao khát được học giỏi toán. Khi nói về ước mơ, em muốn làm bác sĩ. Lý do em đưa ra rất giản dị: cha bệnh nặng, mẹ ốm yếu nhưng vẫn ngày ngày làm việc vất vả để lo cho gia đình. Em muốn chữa bệnh cho cha, cho mẹ và cho những người dân quê mình. Đó là đạo hiếu khởi sinh từ lòng thương, lòng cảm ơn, cội nguồn của đức.

Tấm lòng hiếu thảo thắp sáng phong trào hiếu học

Trân quý ước mơ ấy, tôi xây dựng chương trình bồi dưỡng cho nhóm học trò yêu thích Toán. Cậu bé khiến cô xúc động bởi tinh thần hiếu học hiếm thấy. Mẹ em kể rằng đêm khuya, em vẫn kiên trì giải cho xong bài toán mới chịu ngủ. Tuy cố gắng nhưng chữ viết của em còn thiếu ngay ngắn.

Tôi đã chia sẻ câu chuyện ấy với cả lớp, dạy các em rằng rèn chữ cũng là rèn tâm, rèn tính kiên trì và cẩn thận. Chữ viết như một sinh mệnh, nếu viết cẩu thả là thiếu tôn trọng chính mình. Chỉ sau thời gian ngắn, chữ viết của em và nhiều bạn khác trở nên ngay ngắn, sạch đẹp. Từ đó, tinh thần học tập lan tỏa mạnh mẽ. Giờ ra chơi, dưới mỗi gốc cây đều có học trò mang sách ra truy bài. Ban đêm, ánh đèn trường vẫn sáng, cô trò cùng nhau học. Giờ học không thu phí, chỉ bằng niềm tin và sự đồng hành.

Cuối năm học, đội tuyển học sinh giỏi gồm 28 em dự thi, một con số ngoài sức tưởng tượng. Từ một ngôi trường luôn xếp cuối, trường vươn lên đứng thứ hai trong toàn huyện. Cậu học trò nhỏ đạt điểm xuất sắc, đứng đầu bảng vàng. Bài thi được hội đồng chấm thi khen ngợi. Từ tấm lòng hiếu thảo của một đứa trẻ, phong trào hiếu học của cả vùng quê ven biển đã được đánh thức.

Nhìn lại chính mình – bài học về trách nhiệm của người mẹ

Nhiều năm sau, em trở thành bác sĩ Đa khoa Lê Trương Thuận cùng người vợ cùng ngành. Em tiếp tục con đường chữa bệnh cứu người bằng chính tâm hiếu thảo ban đầu. Thành công của em có sự đồng hành bền bỉ của người mẹ hiền . Bà là một người phụ nữ dù bệnh tật và khó khăn vẫn kiên trì chăm sóc chồng con, nuôi con thành tài.

Trên con đường tu dưỡng đạo đức theo Chân – Thiện – Nhẫn, giúp tôi học cách hướng nội. Biết nhìn lại chính mình. Chính từ người mẹ của trò, tôi nhận được một bài học rất lớn.

Tôi chợt nhận ra một điều khiến lòng day dứt. Mai Hương, con gái tôi cũng là học sinh của khóa học ấy. Vì danh, vì kỳ vọng và sự so sánh , tôi đã tạo áp lực lên con. Yêu trò bao nhiêu, tôi lại vô tình nghiêm khắc với con bấy nhiêu. May mắn thay, nhờ phúc phận được sống trong gia đình hiếu học và nhờ sự nỗ lực của chính mình, con gái tôi đã trưởng thành. Cô bé trở thành bác sĩ khoác áo blouse trắng, bên người bạn đời cùng ngành. Nhìn con hôm nay, tôi vừa xúc động vừa muốn nói lời xin lỗi. Tôi mong con chỉ giữ lại những ký ức đẹp của tuổi thơ. Rút bài học từ mẹ để tu dưỡng đạo đức tốt , làm tròn thiên chức của một người phụ nữ truyền thống.

Đạo hiếu là gốc rễ của sự thành công.
Hai gia đình bác sỹ Trương Thuận và Mai Hương được nuôi dưỡng Đạo hiếu từ vùng biển Linh Trường (Ảnh: Mai Xuân)

Bài học về trách nhiệm của người mẹ trong ánh sáng của đạo hiếu

Trở về văn hóa truyền thống, đọc nhiều câu chuyện về đạo hiếu có thật trong lịch sử. Tôi đã thấu hiểu vì sao người xưa khi dạy con phải bắt đầu bằng chữ hiếu. Khi chọn vua hay quan phải lấy tiêu chuẩn đạo hiếu đứng đầu. Bởi vì một đứa trẻ từ bé được nuôi dưỡng tấm lòng hiếu thảo. Lớn lên khi chọn vua hay quan, họ sẽ chăm sóc người dân như chính cha mẹ của mình. Điều này vô cùng quan trọng đối với tương lai của một đứa trẻ.

Câu chuyện Mạnh Mẫu ba lần chuyển nhà cho con có được môi trường học tốt. Bà cũng dạy con bằng cả tấm lòng bao dung và uy nghiêm. Mạnh Tử đã trở thành bậc Hiền tài lưu lại trong lịch sử. Đây cũng là tấm gương về trách nhiệm của người mẹ trong dạy con.

Chúng ta – những người mẹ – cần tĩnh tâm nhìn lại hoàn cảnh của chính mình. Từ đó điều chỉnh tâm thái, để ngôi nhà luôn ở trạng thái an hòa, tràn đầy năng lượng yêu thương. Khi người mẹ giữ được chính, gia đình sẽ chính. Khi gia đình an hòa, con trẻ sẽ có nền tảng vững chắc để trưởng thành.

Quy phạm đạo hiếu và con đường giáo dục bền vững

Từ những câu chuyện có thật ấy, tôi càng thấu hiểu vì sao người xưa khi dạy con luôn bắt đầu từ chữ Hiếu. Hiếu không chỉ là bổn phận của con cái đối với cha mẹ. Hiếu còn là sự hiếu kính của người mẹ với chính thiên chức làm mẹ của mình. Đó là biết tu dưỡng đạo đức. Biết cân bằng giữa nghiêm khắc và yêu thương.

Là một cô giáo, tôi hạnh phúc khi nghĩ về những học trò năm ấy ở vùng quê ven biển. Các con đã giúp tôi hiểu sâu sắc một điều. Chỉ khi mang tâm chân thành. Hành xử bằng Thiện. Và giữ Nhẫn trong yêu thương. Con người mới có thể chạm đến phần Thiện trong nhau. Đó cũng chính là con đường để giáo dục hôm nay trở về với những giá trị bền vững của đạo đức truyền thống. Chúc các học trò yêu của cô hạnh phúc tròn đầy gốc đức Hiếu thuận.

Theo: Mai Xuân