Tây Ban Nha kiểm soát bóng vượt trội, Argentina dựa vào các đường chuyền quyết định của Messi, còn Pháp và Anh mỗi đội chọn một lối chơi riêng để bước vào bán kết World Cup 2026.
- Trọng tài Rob Dieperink qua đời tại nhà sau khi bị FIFA…
- Vừa chạm giấc mơ World Cup, Jayden Adams ra đi mãi mãi ở tuổi 25
- Khi tuyển Anh cần nhất, Bellingham lên tiếng bằng cú đúp chấn động thế giới
Tây Ban Nha giữ bóng trung bình 66% mỗi trận, cao hơn mọi đội khác tại giải. Argentina là đội duy nhất đạt thông số gần tương đương, với tỷ lệ chuyền thành công 90,4%, dù hai đội triển khai bóng theo cách khác nhau.
Trong hệ thống của Argentina, Messi vẫn là trung tâm sáng tạo. Ở tuổi 39, ngôi sao người Argentina đã thực hiện 15 đường chuyền xuyên tuyến, nhiều nhất giải đấu, thường đặt đồng đội vào thế đối mặt trực tiếp với hàng thủ đối phương.
Anh lại sở hữu điểm mạnh khác biệt trên không. Đoàn quân của Thomas Tuchel có tỷ lệ tạt bóng thành công từ bóng sống cao nhất bốn đội, cứ 4 quả tạt thì có một lần tìm đúng đồng đội, giúp họ thực hiện 24 cú đánh đầu, nhiều nhất giải, và ghi 4 bàn bằng đầu, ngang thành tích tốt nhất World Cup 2026. Đây có thể là chìa khóa khi Anh gặp Argentina, đội có tỷ lệ thắng tranh chấp trên không thấp nhất trong bốn đội bán kết.
Vì Argentina và Anh phải đá thêm hiệp phụ ở tứ kết, còn Pháp và Tây Ban Nha thắng trong 90 phút, các số liệu tấn công được so sánh theo trung bình mỗi trận. Argentina ghi nhiều bàn nhất giải với 17 bàn sau 6 trận, nhưng Pháp mới dẫn đầu về số bàn trung bình mỗi 90 phút, có số lần dứt điểm ngang Tây Ban Nha và đứng đầu chỉ số bàn thắng kỳ vọng.
Tây Ban Nha lại gây thất vọng ở khâu chuyển hóa cơ hội. Họ dứt điểm 110 lần, bằng Pháp, nhưng chỉ ghi 11 bàn, ít hơn 5 bàn so với Pháp, khiến hiệu suất ghi bàn thấp hơn gần một bàn mỗi trận. Anh tạo ra ít cơ hội hơn ba đối thủ còn lại, nhưng nhờ Jude Bellingham và Harry Kane, đội tuyển của Tuchel vẫn ghi hơn hai bàn mỗi trận, còn Argentina là đội dứt điểm hiệu quả nhất với tỷ lệ chuyển hóa 18%, cao nhất giải, nhờ khả năng kết thúc cơ hội của Messi cùng đồng đội.
Về phòng ngự, Tây Ban Nha chắc chắn nhất khi chỉ thủng lưới lần đầu ở tứ kết gặp Bỉ, sau chuỗi 5 trận giữ sạch lưới liên tiếp. Pháp cũng có hàng thủ vững, mới nhận 2 bàn thua sau 6 trận, trong khi Argentina và Anh đều để lọt lưới 6 lần và bị đánh giá dễ tổn thương hơn.
Anh là đội để đối phương tạo nhiều cơ hội nhất bốn đội, còn Argentina có tỷ lệ ngăn cản cơ hội đối thủ thấp nhất, nên trận Anh – Argentina được dự báo nhiều bàn thắng hơn cuộc đối đầu Pháp – Tây Ban Nha.
Về cường độ vận động, Tây Ban Nha hoạt động tích cực nhất, dẫn đầu quãng đường di chuyển, số pha nước rút và cường độ pressing mỗi trận, tiếp nối phong cách quen thuộc dưới thời De la Fuente. Argentina dẫn đầu tổng quãng đường với 706,5km do đá thêm hiệp phụ, nhưng tính trung bình mỗi 90 phút lại chạy ít nhất, có số pha bứt tốc thấp nhất và gây áp lực tầm cao ít nhất, phản ánh việc Messi được miễn nhiệm vụ phòng ngự.
Không đội nào trong bốn đội bán kết vượt trội toàn diện. Tây Ban Nha cân bằng nhất giữa kiểm soát bóng, pressing và phòng ngự, Pháp hiệu quả nhất trong tấn công, Anh tận dụng tối đa các tình huống bóng bổng, còn Argentina sắc bén trước khung thành nhưng phụ thuộc nhiều vào Messi. Hai trận bán kết Pháp – Tây Ban Nha và Anh – Argentina vì thế được chờ đợi là cuộc đối đầu giữa những trường phái trái ngược, trước khi chỉ một đội bước tới ngôi vô địch World Cup 2026.
Nhật Minh (tổng hợp)
