Giữa trận lụt lịch sử tại Thái Nguyên những ngày đầu tháng 10-2025, hàng trăm người tình nguyện cùng lực lượng chức năng đã thức trắng 24 giờ, dấn thân giữa mưa gió, vượt biển nước mênh mông để cứu trợ, tiếp tế và đưa người dân đến nơi an toàn.
- Người dân nấu cơm, chạy xe xuyên đêm cứu trợ vùng ngập Thái Nguyên
- Cổng chào cao nguyên đá Đồng Văn sụp đổ trong khoảnh khắc chớp mắt
- Loạt trường học ở Thái Nguyên ngập sâu trong lũ, hàng trăm học sinh được giải cứu an toàn
Căng mình giữa tâm lũ

tình nguyện – (Ảnh: NGUYỄN KHÁNH)
Ngay sát trung tâm TP Thái Nguyên, nơi ngập sâu nhất, lực lượng công an, quân đội và hàng chục nhóm thiện nguyện hoạt động suốt đêm không nghỉ. Họ dùng thuyền hơi, xuồng nhỏ, đèn pin và dây điện để vận chuyển cơm, nước, thuốc men đến từng nhà bị cô lập.
Tối 8-10, thầy Thích Giác An (chùa Vân Sơn, Tam Đảo, Phú Thọ) cùng các tình nguyện viên căng mắt điều khiển chiếc thuyền hơi len lỏi qua những con phố biến thành sông. Trên thuyền là những hộp cơm nóng, chai nước, bánh mì — tất cả gom góp từ tấm lòng của người dân khắp nơi.
“Đêm qua, nước dâng quá nhanh, nhiều đoạn chảy xiết, chúng tôi phải trèo lên mái nhà nghỉ tạm đến sáng mới đi tiếp,” thầy kể.
Tiếng gọi cứu người trong đêm tối

Giữa màn đêm đen đặc, ánh đèn pin chập chờn, các nhóm tình nguyện liên tục hô lớn: “Ai cần đồ ăn, nước uống không?”. Tiếng đáp “Có! Có!” vọng lên từ những căn nhà tối om. Cảnh tượng nghẹn ngào ấy khiến nhiều người không cầm được nước mắt.
Anh Nguyễn Anh Tú, cựu quân nhân, chia sẻ: “Hôm 7-10 nước lên nhanh quá, tôi hỗ trợ người dân đưa tài sản tránh lũ, rồi gặp thầy Giác An. Chúng tôi lập nhóm cứu trợ khẩn, có khi phải vận chuyển cả thi thể ra khỏi vùng ngập.”
Thuyền cứu trợ hoạt động liên tục, thân thuyền chi chít vết vá. Mỗi chuyến chỉ 20 phút, hàng trăm hộp cơm, chai nước được đưa tới tận tay người dân đang bị cô lập.
Không ngủ để cứu người

Hai ngày qua, nhóm “người phụng sự” của thầy Giác An cùng nhiều đoàn thiện nguyện từ các tỉnh phía Bắc đã đưa hàng nghìn suất ăn và nhu yếu phẩm đến người dân vùng lũ. Ai cũng ướt sũng, rã rời, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
“Cứu người thì không bao giờ mệt mỏi,” một thành viên nói khi đang chèo thuyền giữa dòng nước đục ngầu.
Đến chiều 8-10, trung tâm TP Thái Nguyên vẫn chìm trong biển nước sâu tới 3m. Giữa cảnh tượng tang thương, hình ảnh những người không quản hiểm nguy, thức trắng đêm cứu dân, đã trở thành ngọn đèn hy vọng giữa đêm tối mênh mông.





(Ảnh: NGUYỄN KHÁNH)



Theo: Tuổi Trẻ
