Kính viễn vọng James Webb ghi nhận hiện tượng khí helium thoát khỏi hành tinh WASP-107b với tốc độ lớn. Dải khí kéo dài và bao trùm hành tinh, tạo hình ảnh như thể nó đang tự hủy lớp khí quyển của chính mình khi di chuyển quanh sao chủ.
- Thành phố của các vị thần Teotihuacan: Siêu đô thị 200.000 dân biến mất bí ẩn
- Sóng thần Nhật Bản xuất hiện sau động đất 7,6 độ làm rung chuyển đông bắc
- Nghiên cứu mới: Con người có thể sở hữu “giác quan thứ bảy”
Hiện tượng này trở thành quan sát chi tiết nhất từng được ghi nhận về quá trình một hành tinh mất khí quyển trong thời gian thực. Các dữ liệu cung cấp góc nhìn mới về cách những thế giới ngoài hệ Mặt Trời biến đổi theo thời gian.
Hành tinh siêu phồng và cấu trúc dị thường

WASP-107b được xếp vào nhóm hành tinh “siêu phồng”. Kích thước của nó gần bằng Sao Mộc nhưng khối lượng lại nhỏ hơn rất nhiều. Điều này khiến hành tinh có mật độ cực thấp và cấu trúc xốp, giống một khối kẹo bông khổng lồ trôi trong không gian.
Hành tinh quay rất gần sao chủ. Nhiệt độ cao từ bức xạ sao và lực hút mạnh làm lớp khí bên ngoài của WASP-107b liên tục bị giật khỏi bề mặt. Chính đặc điểm này khiến nó trở thành đối tượng quan sát lý tưởng để nghiên cứu sự ổn định khí quyển của các hành tinh khí khổng lồ.
Đám mây helium tạo thành “dấu vết thảm họa”
Ảnh chụp từ James Webb cho thấy một đám mây helium khổng lồ bốc hơi khỏi hành tinh. Dải khí kéo dài gấp gần 10 lần bán kính hành tinh và trôi theo quỹ đạo. Lượng khí thoát ra lan sang cả phía trước và phía sau WASP-107b khi nó chuyển động quanh sao.
Hiện tượng này tạo hình ảnh hành tinh như đang chạy theo lớp khí rời xa. Các nhà khoa học xem đây là thảm họa khí quyển do mất cân bằng năng lượng.
Dù mang tính hình ảnh, mô tả này phản ánh quá trình vật lý mạnh mẽ. Hành tinh đang tự hủy lớp vỏ khí của mình trong một chu trình liên tục, và không thể ngăn dòng khí thoát ra không gian.
Giá trị khoa học của phát hiện chấn động
Phát hiện của James Webb cho thấy rõ quá trình bốc hơi khí quyển của hành tinh siêu phồng. Nhờ dữ liệu này, giới thiên văn học theo dõi sự thay đổi của hành tinh theo thời gian thực.
Nghiên cứu về WASP-107b giúp giải đáp lý do nhiều hành tinh mật độ thấp có cấu trúc dị thường. Khi mất dần khí quyển, chúng có thể thu nhỏ lại, để lộ lõi đá hoặc lõi băng. Cơ chế này để hiểu sự tiến hóa của các hành tinh ngoài hệ Mặt Trời.
Theo: CafeF
