Ông Trump tiến thoái lưỡng nan trước thỏa thuận khung với Iran

Trước ngưỡng cửa thỏa thuận khung với Iran, Tổng thống Trump đối diện bài toán khó giữa việc hạ giá xăng dầu và giữ lập trường cứng rắn với Tehran.

Bài toán kinh tế và áp lực chính trị từ phe diều hâu

Tổng thống Donald Trump đang đứng trước những lựa chọn mang tính quyết định khi Mỹ và Iran tiến gần đến một thỏa thuận khung nhằm ổn định tình hình vùng Vịnh. Thỏa thuận này dự kiến sẽ kéo dài lệnh ngừng bắn và quan trọng nhất là mở lại eo biển Hormuz, con đường huyết mạch của ngành năng lượng thế giới. Tuy nhiên, tình thế này đẩy ông vào một cuộc đấu tranh nội bộ gay gắt giữa mục tiêu kinh tế và cam kết chính trị.

Để xoa dịu cử tri trước áp lực giá nhiên liệu tăng cao, việc đạt được thỏa thuận là ưu tiên hàng đầu của Nhà Trắng lúc này. Thế nhưng, các nghị sĩ đảng Cộng hòa theo đường lối cứng rắn lại không ngừng gây sức ép, yêu cầu ông phải “hoàn thành công việc” bằng vũ lực thay vì đối thoại. Sự phản đối này không chỉ đến từ các cử tri ủng hộ mà còn từ những đồng minh thân cận nhất tại Quốc hội Mỹ, khiến tiến trình đàm phán trở nên phức tạp.

Nhiều nhà lập pháp như Lindsey Graham và Ted Cruz đã công khai cảnh báo ông Trump không nên lặp lại vết xe đổ của thỏa thuận hạt nhân năm 2015. Họ lo ngại rằng bất kỳ nhượng bộ nào cũng sẽ giúp Iran có thêm thời gian và nguồn lực để phát triển vũ khí hạt nhân. Đáp lại, ông Trump khẳng định bản thân không hề vội vàng và sẽ chỉ ký kết nếu đó là một thỏa thuận “tuyệt vời” mang lại lợi ích tối đa cho nước Mỹ.

Thỏa thuận Mỹ – Iran đối mặt với nhiều rào cản kỹ thuật

Mặc dù các nguồn tin cho thấy một bản ghi nhớ đã hình thành, nhưng những chi tiết hóc búa nhất vẫn chưa được thống nhất hoàn toàn. Trạng thái lâu dài của eo biển Hormuz và cách xử lý kho uranium làm giàu của Iran hiện là những nút thắt lớn nhất. Giới quan sát cho rằng khung đàm phán hiện tại vẫn còn khoảng cách khá xa so với yêu cầu Iran phải từ bỏ hoàn toàn tham vọng hạt nhân mà ông Trump từng tuyên bố trước đây.

Các nhà phân tích quốc tế chỉ ra rằng sự thay đổi liên tục trong các tuyên bố của Nhà Trắng phản ánh sự lúng túng khi phải điều phối một cuộc chiến qua “khe cửa hẹp”. Một mặt, Mỹ muốn Iran nhượng bộ đáng kể về an ninh, mặt khác lại chỉ muốn đưa ra những cam kết nới lỏng trừng phạt hạn chế. Iran cũng không hề tỏ ra yếu thế khi khẳng định văn bản thỏa thuận vẫn cần được xem xét kỹ lưỡng và chương trình của họ là minh bạch.

Trong bối cảnh cuộc bầu cử tháng 11 đang cận kề, áp lực phải giành được một “chiến thắng” ngoại giao ngày càng đè nặng lên vai Tổng thống Trump. Dù việc tái mở cửa eo biển Hormuz sẽ được cộng đồng quốc tế hoan nghênh, nhưng nó chưa đủ để đảm bảo một nền hòa bình lâu dài nếu các mâu thuẫn cốt lõi không được giải quyết. Cuộc chơi quyền lực tại Trung Đông vẫn đang trong giai đoạn nhạy cảm với những biến số khó lường từ cả hai phía.

Theo; Báo Tiền Phong