Pakistan chớp thời cơ làm trung gian hòa giải Mỹ – Iran

Với nỗ lực ngoại giao bền bỉ, Pakistan đã góp công lớn giúp Mỹ và Iran đạt thỏa thuận ngừng bắn. Vai trò ngoại giao của Pakistan không chỉ khẳng định vị thế quốc gia mà còn bảo vệ lợi ích sinh tồn trước những biến động.

Áp lực từ an ninh biên giới và kinh tế

Việc Islamabad đứng ra làm trung gian không chỉ vì uy tín quốc tế mà còn xuất phát từ những lợi ích thiết thực về an ninh và kinh tế. Pakistan hiện chia sẻ hơn 900 km biên giới trên bộ với Iran, nơi cả hai quốc gia đều đang phải đối mặt với nguy cơ khủng bố hiện hữu tại vùng Balochistan. Giới lãnh đạo Pakistan đặc biệt quan ngại rằng chiến sự tại nước láng giềng có thể lan rộng, gây mất ổn định nghiêm trọng cho tình hình an ninh nội địa.

Bên cạnh đó, bài toán kinh tế là động lực thúc đẩy Pakistan hành động quyết liệt. Quốc gia này hiện phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nguồn dầu lửa và khí đốt nhập khẩu từ các nước vùng Vịnh. Khi chiến sự nổ ra, chuỗi cung ứng năng lượng bị gián đoạn, đe dọa trực tiếp đến sự vận hành của nền kinh tế. Islamabad hiểu rằng xung đột kết thúc càng sớm thì mức độ tổn hại và những rủi ro vạ lây đối với họ sẽ càng được giảm thiểu đáng kể.

Chính những áp lực mang tính sinh tồn này đã thúc đẩy Pakistan vượt mặt nhiều quốc gia khác, kể cả Ấn Độ, để dẫn đầu trong nỗ lực hòa giải. Nếu cuộc đàm phán sắp tới tại thủ đô Islamabad mang lại kết quả cụ thể, vị thế của Pakistan trên trường quốc tế sẽ được củng cố và gia tăng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Sự tin tưởng đặc biệt từ cả Washington và Tehran

Lợi thế cốt lõi giúp Pakistan thành công chính là khả năng được cả hai phía Mỹ và Iran chấp nhận làm đối tác trung gian. Tổng thống Donald Trump duy trì mối quan hệ cá nhân thân thiết trong nhiều năm qua với Thủ tướng Shehbaz Sharif và Tư lệnh quân đội Asim Munir. Phía Mỹ tin rằng, do sự lệ thuộc lớn về kinh tế và quân sự vào Washington, Islamabad sẽ luôn ưu tiên đảm bảo các lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ trong quá trình đàm phán.

Ở chiều ngược lại, Iran cũng dành sự tin tưởng nhất định cho Pakistan nhờ mối liên kết truyền thống giữa hai quốc gia láng giềng. Pakistan luôn giữ thái độ trung lập trong các xung đột giữa Iran với Mỹ và Israel. Điểm cộng lớn giúp Islamabad giành lợi thế là việc họ không cho phép đặt các căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ của mình. Điều này xoa dịu những nghi ngại về an ninh từ phía Tehran và tạo ra một không gian đối thoại cởi mở hơn.

Ngoài ra, Pakistan còn sở hữu mạng lưới ngoại giao rộng khắp khi hợp tác chặt chẽ với các cường quốc khu vực như Ả Rập Xê Út, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và đặc biệt là Trung Quốc. Sự hội tụ của các yếu tố này giúp Pakistan chớp thời cơ để phất cờ trên bản đồ chính trị thế giới. Việc kết nối được hai đối thủ truyền kiếp cho thấy vai trò ngoại giao của Pakistan là mắt xích không thể thiếu trong cấu trúc an ninh khu vực hiện nay.

Theo: Báo Thanh Niên