Một gia đình ở Thanh Hóa phải trả hơn 9 triệu đồng tiền xe và thuốc để đưa người thân hấp hối về nhà, dù quãng đường chỉ 16km. Chiếc xe được gọi là “cấp cứu” chưa từng được cấp phép, còn người tư vấn thuốc trên xe được xác định không phải bác sĩ.
- Bộ Y tế yêu cầu làm rõ vụ gia đình chi hơn 9 triệu đồng đưa bệnh nhân nặng về nhà
- Thuốc vận mạch 600.000 đồng/chai, gia đình bệnh nhân ở Thanh Hóa phản ánh giá cao
- Thứ trưởng Y tế Trần Văn Thuấn bị bắt: Hé lộ vốn Việt Mỹ tăng 17 lần
Sự việc xảy ra tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa, nơi ông Huỳnh Bá Đông điều trị tại khoa Hồi sức tích cực I – Chống độc từ đầu tháng 8 do sốc nhiễm trùng, suy đa tạng. Khi bệnh tình không cải thiện, gia đình xin đưa ông về nhà và tự liên hệ một xe cứu thương dịch vụ đang chờ gần khuôn viên bệnh viện.
Trên xe, một người tự giới thiệu là bác sĩ tư vấn sử dụng thuốc vận mạch để duy trì sự sống rồi thu tiền trực tiếp. Vụ việc được chú ý sau khi con trai bệnh nhân, ông Huỳnh Tú Khanh, công khai hóa đơn trên mạng xã hội.
Mỗi ngày, gia đình mua 3 chai thuốc vận mạch với giá 600.000 đồng/chai, tổng cộng 4,2 triệu đồng. Cộng thêm 5,3 triệu đồng tiền xe và thiết bị y tế, chi phí cho quãng đường 16km vượt 9 triệu đồng, có thông tin ghi nhận tổng số tiền lên tới 9,5 triệu đồng.
Trước phản ứng của dư luận, Cục Quản lý Khám, chữa bệnh (Bộ Y tế) yêu cầu Sở Y tế Thanh Hóa khẩn trương xác minh, chấn chỉnh sai phạm nếu có và báo cáo kết quả trước ngày 05/9.
Khi xe cấp cứu nằm ngoài vòng kiểm soát
Phía Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa khẳng định chiếc xe và người đi cùng không thuộc quyền quản lý của đơn vị. Bệnh viện cho biết khoảng hai năm qua không cho xe cấp cứu bên ngoài đậu trong khuôn viên.
Tuy nhiên, các nhóm làm dịch vụ vẫn tìm cách tiếp cận bệnh nhân nặng tại các khoa để chào mời gia đình. Khi người nhà đồng ý, xe được gọi vào đón bệnh nhân và mức giá do hai bên tự thỏa thuận. Bệnh viện thừa nhận việc này “đôi khi không kiểm soát hết được”.
Đáng chú ý, ngành y tế Thanh Hóa chưa cấp phép cho bất kỳ đơn vị tư nhân nào cung cấp dịch vụ vận chuyển cấp cứu. Như vậy, chiếc xe đưa ông Đông về nhà hoạt động ngoài hệ thống được cấp phép và thiếu sự kiểm soát của cơ quan quản lý.
Câu chuyện không chỉ xuất hiện tại Thanh Hóa. Trước đó, một gia đình ở Thái Nguyên phải trả 21 triệu đồng cho quãng đường 200km từ Bắc Ninh về nhà; một trường hợp khác gần đây đi 12km cũng mất 2,4 triệu đồng.
Hiện Việt Nam chưa có khung giá thống nhất trên toàn quốc đối với dịch vụ cấp cứu ngoại viện. Các đơn vị tự xây dựng và công khai mức phí, tạo khoảng trống để tình trạng “loạn giá” xuất hiện khi gia đình người bệnh đang ở thế yếu.
Điểm đáng lo trong vụ việc là khoảng trống kiểm soát ngay tại bệnh viện. Những nhóm dịch vụ có thể tiếp cận bệnh nhân nặng tại khoa hồi sức, trong khi đây vốn là khu vực cần được kiểm soát chặt chẽ.
Nếu tính theo quãng đường, hơn 9 triệu đồng cho 16km tương đương trên 560.000 đồng/km, cao hơn nhiều lần mức 20.000 đồng/km được một số trung tâm cấp cứu 115 tại các thành phố lớn công khai.
Luật sư Đặng Văn Cường, Trưởng Văn phòng Luật sư Chính Pháp, từng nhận định với báo giới rằng giá cước xe cấp cứu phải do UBND cấp tỉnh và cơ sở y tế quyết định trên cơ sở luật giá. Nếu đơn vị vận chuyển không đủ điều kiện hoạt động hoặc thu vượt mức quy định, cần xử lý và truy thu để trả lại tiền cho gia đình người bệnh.
Bộ Y tế hiện cũng xây dựng đề án phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện, hướng tới thiết lập khung giá vận chuyển thống nhất trên cả nước.
Đằng sau khoản tiền hơn 9 triệu đồng cho một chuyến xe 16km không chỉ là câu chuyện về giá dịch vụ. Đó còn là khoảng trống quản lý cần được làm rõ, để người bệnh và gia đình không phải tự xoay xở trong thời điểm mong manh nhất.
Khi ranh giới giữa cứu người và trục lợi trở nên mong manh, ai sẽ bảo vệ gia đình bệnh nhân lúc yếu thế nhất?
Đỗ Vân (tổng hợp)
