Tuổi thơ tôi gắn bó với dòng sông Mã hiền hòa, nơi nuôi dưỡng ký ức trong trẻo. Dòng sông cung cấp nước sinh hoạt và là chốn nô đùa, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Những kỷ niệm ấy mãi là miền thương nhớ trong tâm hồn.
- Thanh Hóa, vùng đất địa linh nhân kiệt, từ triều đại đến cực tăng trưởng mới
- Thành Nhà Hồ: từ công trình đá cổ đến di sản thế giới
- Hé lộ nguyên nhân và danh tính cô gái tung cước hạ gục nam thanh niên ở hầm gửi xe
Sông Mã – Nguồn nước và niềm vui tuổi thơ
Tuổi thơ tôi gắn liền với con sông Mã hiền hòa. Nó chảy qua trước làng, cung cấp nước sinh hoạt, tưới tiêu cho thôn xóm. Ngày ấy, quê tôi chưa có giếng khoan; giếng đào, giếng khơi rất ít. Người dân chủ yếu dựa vào dòng sông.
Mỗi chiều hè, sông Mã trở nên nhộn nhịp. Người lớn gánh nước về nhà, tưới rau màu, giặt giũ hay rửa rau. Tiếng quang gánh kẽo kẹt hòa với tiếng trò chuyện vang khắp không gian.
Trẻ con chúng tôi thì nhảy ùm xuống sông, bơi lội thỏa thích. Một số đứa tinh nghịch lặn sâu, quấn lấy chân mẹ hay chị để trêu. Tiếng cười, tiếng hét vang vọng khắp khúc sông, tạo nên nhịp sống rộn rã mà đến giờ tôi vẫn nhớ.
Sông Mã cũng cung cấp cá tôm và hến cho bữa cơm gia đình. Vào trưa hè, lũ trẻ chúng tôi kéo nhau ra sông tắm mát. Đồng thời, xúc hến về cho mẹ nấu canh. Những niềm vui nhỏ bé nhưng đáng nhớ, tạo nên ký ức tuổi thơ mộc mạc, bình yên.

Đào củi sịnh và trò nghịch ngợm trên sông
Khúc sông trước nhà tôi có bãi cát vàng rộng. Người dân thường xúc cát về xây dựng hoặc bán cho các xã lân cận. Bên trong bãi cát còn có “củi sịnh” – những khúc tre, nứa, gỗ từ thượng nguồn trôi về, vùi lâu dưới đáy sông.
Khi đào lên, củi có nhiều kích cỡ: to bằng bắp tay, nhỏ như ngón tay. Loại củi này sạch và cháy đượm. Tôi thường theo chị em đi dò tìm củi sịnh. Nếu may mắn gặp “tổ củi sịnh”, chúng tôi tha hồ gánh về. Niềm vui giản dị nhưng khó quên.
Ngày trước, giao thông đường bộ chưa phát triển. Mỗi ngày chỉ có một chuyến ca nô đi từ bến cầu Hàm Rồng lên thượng nguồn. Một lần, sau mưa, chúng tôi ra triền sông thăm rau cải. Vừa lúc ca nô chạy ngang, một đứa bày trò giả làm khách, mặc áo mưa, vẫy gọi ca nô vào bờ.
Người lái tưởng thật, liền bẻ lái hướng về chúng tôi. Khi nhận ra trò đùa, cả bọn hoảng hốt, chạy thục mạng lên bờ. Đây là kỷ niệm vừa sợ vừa vui, khiến tôi nhớ mãi về tuổi thơ nghịch ngợm bên sông Mã.

Sông Mã hôm nay – Ký ức và nỗi nhớ
Mấy chục năm qua, sông Mã vẫn chảy nhưng đã khác xưa. Không còn ca nô mỗi ngày, lòng sông bị hút cát, biến dạng, tiềm ẩn nguy hiểm. Bãi cát vàng biến mất, bờ sông sạt lở, cảnh quan đổi thay.
Những đứa trẻ năm xưa nay đã thành ông, thành bà. Có người ở lại quê, có người đi xa lập nghiệp. Khi đứng trước sông, tôi nhớ những chiều hè rộn rã, tiếng cười, tiếng la hét, những trò chơi nhỏ nhưng đáng yêu.
Dù cảnh vật đổi thay, sông Mã vẫn là dòng chảy của ký ức. Nó nuôi dưỡng tuổi thơ bằng nước mát, cá tôm, cát vàng và những niềm vui giản dị. Trong tim tôi, sông Mã vẫn hiền hòa như thuở nào, là nơi lưu giữ ký ức đẹp nhất đời người.
Theo: MucWomen
