Tự đặt tên “Vui Vẻ” nhưng vất vả chăm 3 người thân bệnh thần kinh, nữ sinh Đồng Tháp vẫn đậu đại học

Nguyễn Thị Trúc Ly, tân sinh viên Trường đại học An Giang, sinh ra trong gia đình có ba người thân mắc bệnh thần kinh. Vừa đi học, vừa phụ cha chăm sóc mẹ, anh và em, cô gái nhỏ vẫn nỗ lực vượt khó, đoạt giải học sinh giỏi tỉnh và trúng tuyển đại học bằng nghị lực phi thường.

“Đứa trẻ bình thường duy nhất” trong căn nhà đầy bệnh tật

Trúc Ly cùng mẹ cạo hạt điều để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống
(Ảnh: ĐẶNG TUYẾT)

Một ngày đầu tháng 10, chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ ở ấp Bình Phú Quới (xã Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp) – nơi Trúc Ly gọi vui mình là “Vui Vẻ” trên mạng xã hội. Cô đón khách với dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt hiền và nụ cười trong sáng.

Trong căn nhà cấp bốn xập xệ, chỉ có chiếc bếp gas và chiếc tivi cũ là vật dụng giá trị. Bên cạnh, góc học tập của Ly được tận dụng từ chiếc tủ kiếng sứt cánh cửa – nơi cô vẫn cặm cụi học bài mỗi tối.

Ly là người duy nhất trong gia đình phát triển bình thường. Cha em, ông Nguyễn Tấn Toàn, phải đi làm thuê xa. Mẹ và hai anh em của Ly đều mắc bệnh rối loạn thần kinh. “Chăm sóc mẹ và anh thì đỡ hơn, còn em gái 13 tuổi thì khó, vì em không tự chủ được vệ sinh cá nhân”, Ly kể, giọng nhỏ nhẹ.

Nữ sinh vượt khó, từng nhịn đói đến trường

Từ nhỏ, Trúc Ly đã quen với cảnh thiếu thốn. Mỗi tuần, cha chỉ có thể cho 100.000 đồng tiền học, nên Ly thường nhịn đói để tiết kiệm. Khi mẹ khỏe hơn, bà nhận hạt điều về nhà gọt với giá công 5.000 đồng/kg, phụ thêm cho con chút tiền học.

Thương mẹ và hai người thân bệnh tật, Ly học cách làm việc nhà, chăm sóc, thuốc men, rồi mới đến lớp. Có hôm mệt quá, cô ngồi thụp xuống giữa sân trường, rồi lại đứng dậy, tự nhủ “phải cố thêm một chút nữa”.

Đậu đại học từ góc học tập sứt cánh cửa

Không có điều kiện học thêm, Trúc Ly tự học qua tài liệu trên mạng, hỏi thầy cô và bạn bè. Kết quả, cô đoạt giải khuyến khích học sinh giỏi tỉnh môn lịch sử và vượt qua kỳ thi Đánh giá năng lực của Đại học Quốc gia TP.HCM để đậu vào Trường đại học An Giang.

Khi biết tin trúng tuyển, Ly không dám vui. Cô từng xin cha cho nghỉ học đi làm công nhân để phụ giúp gia đình. Nhưng người cha nghèo vẫn động viên: “Con cứ học, cha sẽ lo cho bằng được.”

“Em khóc rất nhiều. Em biết chỉ có con đường học mới giúp mình thoát nghèo và có điều kiện chăm sóc cho mẹ, anh và em,” Trúc Ly nói, mắt ánh lên niềm tin.

Dù học phí học kỳ đầu vẫn chưa đóng, Ly tin rằng mọi khó khăn rồi sẽ qua, như cách cô đã đi qua những năm tháng đói nghèo – bằng nghị lực, tình thương và lòng hiếu thảo.

Theo: Tuổi Trẻ