28 năm sau bão Linda: Miền Tây vẫn chưa nguôi những giọt nước mắt

Tháng 11-1997, bão Linda – một trong những thảm họa thiên tai nghiêm trọng nhất thế kỷ 20 – đã cướp đi hàng nghìn sinh mạng và làm tan hoang miền Tây Nam Bộ. 28 năm trôi qua, ký ức về đêm gió dữ ấy vẫn còn hằn sâu trong lòng người dân vùng biển.

Đêm kinh hoàng trên biển Tây

28 năm sau thảm họa bão Linda, chị Lý Hồng Mận vẫn nghẹn ngào nhớ về người chồng và hơn 10 người thân đã mất nơi vùng biển Cà Mau – (Ảnh: QUỐC VIỆT)

Đêm 2-11-1997, bão Linda quét qua các tỉnh ven biển Cà Mau, Bạc Liêu, Kiên Giang. Gió mạnh cấp 11, giật cấp 12. Sóng biển dâng cao, nhấn chìm những làng chài nhỏ ven bờ. Hàng nghìn tàu thuyền mất tích. Nhiều gia đình chỉ còn lại vài tấm ảnh cũ và nấm mộ gió.

Riêng tại Cà Mau, gần 3.000 người được báo cáo mất tích, hơn 600 người thiệt mạng. Xác người trôi dạt vào bờ suốt nhiều ngày sau bão. Biển khi ấy như nổi giận, cuốn phăng mọi thứ – từ nhà cửa, ghe thuyền cho đến hy vọng.

Những người sống sót vẫn nhớ rõ cảm giác bất lực khi gió rít bên tai, tiếng người kêu cứu hòa trong tiếng sóng gào. “Tôi nằm ôm con mà tưởng đất trời sụp xuống. Sáng ra, làng chỉ còn một nửa,” một ngư dân ở xã Khánh Hội kể lại, giọng nghẹn.

Những làng chài không còn tiếng gọi nhau

Khung cảnh tang thương trên bờ biển Cà Mau sau cơn bão Linda năm 1997
(Ảnh: Tư liệu báo Đất Mũi)

Sau bão, nhiều làng ven biển như Rạch Gốc, Hòn Chuối, Gành Hào… chỉ còn lại khung nhà gãy đổ. Có xóm không còn lấy một người đàn ông trở về từ biển. Phụ nữ góa bụa, trẻ nhỏ mồ côi, người già thẫn thờ chờ tin con cháu.

Ở xã Khánh Tiến, người dân vẫn gọi một dải đất ven bờ là “xóm mồ côi”. Tại đó, nhiều người mẹ lập bàn thờ cho chồng con dù không tìm thấy thi thể. Mỗi năm, vào tháng 11, họ lại thắp nhang và nhìn ra khơi xa – nơi đã nuốt mất cả một đời người.

Một cán bộ xã kể, có người chỉ nhận ra con mình nhờ chiếc nhẫn hay mảnh áo còn sót lại. Những ký ức ấy vẫn khiến nhiều người rưng rưng dù đã gần ba thập kỷ trôi qua.

Từ nỗi đau đến khát vọng hồi sinh

Đường đi của cơn bão Linda – (Ảnh: NASA)

Sau bão Linda, cả nước hướng về miền Tây. Những đoàn cứu trợ nối dài. Nhà mới mọc lên thay cho mái lá bị cuốn trôi. Chính quyền quy hoạch lại khu dân cư ven biển, đưa người dân đến nơi cao hơn, xây trạm cảnh báo bão, trang bị máy liên lạc.

Nhưng với người dân miền biển, mất mát lớn nhất không thể đong đếm bằng vật chất. Họ mất đi người thân, những người đã vĩnh viễn nằm lại lòng biển. Nỗi sợ bão tố vẫn còn, nhưng họ học cách sống cùng nó – bằng niềm tin và sự kiên cường.

Giờ đây, lớp trẻ lớn lên sau Linda được dạy về bão như một bài học của ký ức. Ngư dân ra khơi mỗi ngày, không quên kiểm tra dự báo thời tiết. Họ hiểu rằng sự bình yên hôm nay là cái giá của bao đau thương năm cũ.

Những giọt nước mắt chưa kịp khô

Những dòng chữ bi thương khắc trên bia tưởng niệm các nạn nhân bão Linda ở Cà Mau
(Ảnh: QUỐC VIỆT)

Cơn bão Linda đã đi qua gần ba mươi năm, nhưng dấu tích vẫn còn trên từng bến cá, từng câu chuyện. Ở nghĩa trang ven biển Cà Mau, hàng trăm bia mộ vô danh vẫn được người dân thắp nhang mỗi dịp tháng 11. Không ai biết rõ ai nằm dưới đó, chỉ biết họ đều là “người của biển”.

Những người mẹ, người vợ năm xưa giờ tóc đã bạc. Họ vẫn ra bờ biển mỗi chiều, thắp một nén nhang rồi lặng lẽ nhìn ra khơi. “Biển đã lấy đi người thân, nhưng cũng nuôi sống chúng tôi,” một bà cụ nói, giọng run run mà bình thản.

28 năm trôi qua, miền Tây đã hồi sinh. Nhưng mỗi khi gió mùa về, ký ức về đêm định mệnh năm 1997 lại trở về. Không chỉ là câu chuyện về thiên tai, đó còn là lời nhắc nhở về sự mong manh của kiếp người – và sức mạnh của những con người miền biển kiên gan không khuất phục.

Theo Tuổi Trẻ