Sau những ngày nước lớn cuốn đi mọi thứ, nhiều người dân vẫn chưa thoát khỏi cảm giác nghẹt thở của đêm kinh hoàng. Thiệt hại vật chất có thể đong đếm, nhưng những vết nứt trong tâm hồn thì phải rất lâu mới khép miệng. Bài viết này kể về hành trình ấy.
Ngày nước rút, nỗi đau còn ở lại
Tại Hòa Thịnh, sau trận mưa lớn ngày 19-11, nhiều gia đình gần như trắng tay. Trên những khuôn mặt bơ phờ vì mất ngủ là ánh mắt mờ đục vì thương nhớ. Dù đã nhiều ngày trôi qua, không ai quên được tiếng nước dội vào cửa, tiếng kêu cứu lẫn vào mịt mù đêm tối.
Anh Nguyễn Văn Hần vẫn nhớ từng phút giây khi đứng trên mái tôn, nhìn nước nuốt dần sân nhà. Hai con anh được cứu nhưng vẫn còn ám ảnh. Cha mẹ anh ra đi trong cùng một đêm, để lại khoảng trống không gì lấp được.
Những câu chuyện ấy không phải riêng một gia đình. Người mất nhà, mất người thân, mất cả cảm giác an toàn. Nỗi sợ tưởng chừng lùi lại theo dòng nước, nhưng thực ra nó chỉ âm thầm nằm sâu.
Tổn thương tinh thần sau bão lũ

Theo thạc sĩ tâm lý Hoàng Quốc Lân, sau thiên tai, người dân thường xuất hiện phản ứng căng thẳng cấp tính. Các dấu hiệu như mất ngủ, lo âu, ám ảnh, khó thở, đau tức ngực… xuất hiện theo từng giai đoạn khác nhau.
Trẻ em là nhóm dễ bị tổn thương nhất. Chúng khó nói ra nỗi sợ nhưng lại phản ứng mạnh khi nghe tiếng mưa hoặc nhìn dòng nước chảy. Nhiều em trở nên lầm lì, né tránh đến trường.
Phụ nữ chịu áp lực lớn hơn. Họ vừa phải vực dậy gia đình vừa gánh chịu nỗi đau riêng. Lực lượng cứu hộ cũng đối diện sang chấn vì chứng kiến quá nhiều mất mát.
Nếu không hỗ trợ đúng lúc, những cảm xúc bị “đóng băng” có thể tiến triển thành rối loạn stress sau sang chấn. Mỗi tiếng mưa, mỗi tối bất chợt cúp điện đều có thể làm ký ức bùng dậy.
Khi cộng đồng trở thành bệ đỡ tinh thần
Nhiều tổ chức đã triển khai các hoạt động tư vấn tâm lý tại chỗ. Các buổi gặp gỡ giúp người dân giải tỏa cảm xúc. Trẻ em được hỗ trợ bằng phương pháp thân thiện như vẽ tranh, nhảy múa và kể chuyện.
Người lớn được hướng dẫn cách chăm sóc bản thân, chấp nhận cảm xúc và tìm lại niềm vui nhỏ. Những cuộc trò chuyện quanh bếp lửa, những buổi dọn dẹp chung cũng giúp kết nối cộng đồng.
Đặc biệt, những người mất người thân được hỗ trợ tâm lý sâu hơn. Họ được khuyến khích bộc lộ nỗi đau và tìm sự nâng đỡ tinh thần từ gia đình và hàng xóm.
Đi qua đau thương để trở lại cuộc sống

Không ai có thể xóa ký ức trong một sớm một chiều. Nhưng từng ngày, mọi người học cách đứng lên. Trên nền bùn khô, những ngôi nhà mới dần được dựng lại. Trong những buổi họp thôn, tiếng cười bắt đầu nhiều hơn tiếng thở dài.
Bão lũ đã thử thách sức chịu đựng con người. Nhưng chính từ những ngày khốc liệt ấy, sự kiên cường và lòng nhân ái càng thêm sáng rõ. Chữa lành không phải quên đi, mà là bước tiếp với trái tim biết rằng mình không đơn độc.
Theo: Tuổi Trẻ
