Vợ chồng cứu người sông Lam hơn hai thập kỷ giữa dòng dữ

Hơn hai mươi năm mưu sinh trên sông Lam, vợ chồng anh Hoàng Văn Mạnh và chị Đậu Thị Phúc chưa một lần quay lưng trước tiếng kêu cứu. Dù cuộc sống còn bộn bề, họ vẫn lao ra sông mỗi khi nghe tin có người gieo mình. Hơn năm mươi phận người đã được kéo trở về bờ sống.

Hơn 20 năm bám sông và hành trình cứu người thầm lặng

Chiếc thuyền là phương tiện đánh cá mưu sinh, cũng là thuyền để vợ chồng anh Mạnh lao ra sông cứu người (Ảnh: Chụp màn hình/VietNamNet)

Sông Lam chảy ngang phường Trường Vinh, nơi vợ chồng anh Mạnh neo đậu chiếc thuyền nhỏ để mưu sinh. Cuộc sống chài lưới vất vả nhưng họ vẫn giữ thói quen chạy ra sông ngay khi có điện thoại báo “có người nhảy cầu”. Thuyền rẽ sóng. Lưới bỏ lại. Cả hai chỉ mong kịp cứu một mạng người.

Nhiều năm trước, họ còn sống tạm trên thuyền cùng cha mẹ và các con. Khi đã cứu được nhiều trường hợp, địa phương cho mượn tạm mảnh đất ven sông để dựng căn nhà nhỏ. Từ sân nhà nhìn lên là cầu Bến Thuỷ, nơi từng có không ít người tìm đến trong bế tắc.

Chị Phúc nói rằng chị không hiểu vì sao cây cầu ấy lại trở thành điểm cuối của nhiều cuộc đời. Mỗi lần có người nhảy xuống, gió mạnh, nước xiết khiến việc tìm kiếm vô cùng gian nan. Riêng tháng 10 vừa rồi, vợ chồng chị đã cứu bốn trường hợp, mỗi người một hoàn cảnh riêng. Người đàn ông vì mâu thuẫn gia đình. Cậu bé 15 tuổi giận mẹ. Bé gái 13 tuổi buồn bạn bè. Nam thanh niên 18 tuổi không vượt qua được áp lực cá nhân.

Những cuộc giành giật sinh tử trong đêm

Nhiều ca cứu người khiến chị Phúc không thể quên. Một đêm đầu tháng 10, khi nghe tin có người gieo mình ở cầu Bến Thuỷ 2, hai vợ chồng lập tức thả thuyền ra giữa dòng. Chỉ vài phút sau, dưới ánh đèn mờ, họ thấy một bé gái đang chới với giữa nước lạnh. Chị Phúc níu tay em, đưa vào bờ trong run rẩy. Khi đã an toàn, chị chỉ kịp hỏi: “Sao cháu lại tìm đến cách này để kết thúc mọi chuyện?”.

Không phải lần nào họ cũng kịp thời. Nhắc đến vụ người cha ôm hai con nhỏ gieo mình, cả hai vẫn lặng người. Đêm ấy nước lớn, sóng mạnh. Họ quần thảo suốt nhiều giờ nhưng không thể cứu được ba phận người. Nỗi day dứt còn ở lại đến tận bây giờ.

Trong giới chài lưới, cứu người đuối nước từng khiến nhiều người ngại ngần vì quan niệm “cướp cơm Hà Bá”. Nhưng với chị Phúc, thấy người sắp chết mà bỏ đi thì chị không làm được. “Mình chịu thiệt cũng được, miễn là lương tâm không cắn rứt”, chị nói.

Gian khó đời sống và niềm ấm áp từ những người được cứu

Căn nhà ở của vợ chồng chị tan hoang sau bão (Ảnh: Chụp màn hình/VietNamNet)

Hơn hai mươi năm lênh đênh, vợ chồng chị Phúc đã cứu khoảng năm mươi người. Không ai hỏi họ lý do. Không ai đòi đáp trả. Họ chỉ mong người được cứu trở lại mạnh mẽ hơn.

Thỉnh thoảng, có người quay lại thăm. Như cô sinh viên năm nào từng nghĩ quẩn vì chuyện riêng. Vợ chồng chị cứu được người mẹ nhưng không giữ được thai nhi. Sau này cô trở thành giáo viên. Mỗi khi gia đình chị gặp chuyện, cô đều đến động viên. Chị nói mình làm việc thiện không phải để được nhớ ơn, chỉ muốn tích đức cho các con. Nhưng khi những người ấy quay lại, chị thấy ấm lòng.

Cũng có trường hợp khiến họ buồn. Một nam thanh niên 18 tuổi sau khi được cứu đã lớn tiếng: “Sao anh chị cứu tôi? Tôi quay về lấy súng bắn anh chị”. Nhưng rồi chị Phúc chỉ thở dài. “Có lẽ trong lúc bế tắc, người ta buông lời không hay. Mình hiểu nên không để bụng”.

Cuộc sống gia đình chị vẫn còn nhiều khó khăn. Hai người con lớn bỏ học theo bố mẹ mưu sinh. Hai con nhỏ đang học trung học. Nhà dựng tạm ven sông, chỉ cần mưa bão mạnh là hư hại. Đợt bão vừa rồi cuốn bay mái nhà. Hai vợ chồng phải vay ba trăm triệu đồng để dựng lại chỗ ở cho các con.

Đại diện phường Trường Vinh cho biết địa phương nhiều lần khen thưởng đột xuất để ghi nhận nghĩa cử của họ. Gia đình hiện được cho mượn đất tạm thời. Khi có yêu cầu trả lại, họ vẫn chấp hành như trước giờ vẫn vậy: sống ngay thẳng, làm điều thiện và âm thầm bám sông, bám nghề.

Theo: VietNamNet