Tình trạng thiếu nước tại Iran trở nên tồi tệ hơn do xung đột Trung Đông, khiến các hồ chứa cạn trơ đáy và buộc người dân phải đối mặt với thử thách.
- Thanh Hóa dự kiến giảm hơn 2.400 thôn tổ dân phố để nâng cao hiệu quả
- Mỹ có thể nối lại không kích Iran nếu binh sĩ thiệt mạng
- Lào Cai triệu tập thanh niên để cháu bé một tuổi cầm lái
Khủng hoảng nước Iran chạm ngưỡng báo động đỏ tại các đô thị
Tehran đang đối diện với thảm họa thiếu nước tồi tệ nhất trong 60 năm khi dung tích các hồ chứa sụt giảm tới 88%. Riêng hồ Amir Kabir chỉ còn 8% nước, khiến nguy cơ “Ngày số 0” – thời điểm hệ thống cấp nước ngưng hoạt động – chỉ còn cách vài tuần vào các mùa cao điểm,. Tại Mashhad, tình hình còn bi đát hơn khi nguồn nước dự trữ trong các hồ chứa đã giảm xuống mức dưới 3%, buộc người dân phải sống trong cảnh thiếu thốn thường xuyên.
Để đối phó với tình trạng khan hiếm nước không thể đảo ngược, chính phủ Iran đang cân nhắc kế hoạch dời thủ đô từ Tehran xuống phía Nam,. Đề xuất này tập trung vào khu vực Makran gần eo biển Hormuz, nơi được đánh giá có ưu thế hơn về tiếp cận nguồn nước biển để xử lý. Dù chi phí thực hiện có thể vượt ngưỡng 100 tỷ USD, giới chuyên gia nhận định đây là bước đi sống còn khi tài nguyên nước tại khu vực thủ đô cũ đã bước vào giai đoạn “phá sản”.
Thời tiết khắc nghiệt với nhiệt độ chạm ngưỡng 50 độ C đã gây áp lực khổng lồ lên mạng lưới điện và nước, dẫn đến việc đóng cửa hàng loạt công sở. Theo các chuyên gia, nếu không có những cải cách triệt để về quản trị môi trường, Iran sẽ khó lòng đáp ứng nhu cầu sử dụng nước dự kiến tăng thêm 30% vào năm 2050. Việc lạm dụng khai thác nước ngầm quá mức trong nhiều thập kỷ đã tạo ra những thiệt hại vĩnh viễn cho cấu trúc địa chất và khả năng tích trữ nước của quốc gia này,.
Hệ lụy từ xung đột và bài toán quản trị tương lai
Cấu trúc cuộc khủng hoảng hiện nay bắt nguồn từ chính sách tự chủ lương thực bằng mọi giá, khiến 90% lượng nước quốc gia bị đổ vào nông nghiệp,. Việc ồ ạt khoan giếng để trồng các loại cây cần nhiều nước như lúa và mía đường đã làm cạn kiệt 32 trên 50 tầng chứa nước ngầm quan trọng nhất,. Số lượng giếng tăng gấp đôi nhưng lượng nước thu được lại giảm, minh chứng cho sự suy kiệt nghiêm trọng của tài nguyên dưới lòng đất.
Sự xâm nhập mặn do mực nước ngầm sụt giảm đang trực tiếp phá hủy sinh kế của nông dân và làm giảm năng suất nông nghiệp. Trong khi đó, xung đột quân sự tại khu vực đang đe dọa trực tiếp đến các nhà máy khử mặn và hệ thống bơm đẩy vốn phụ thuộc hoàn toàn vào điện năng,. Những hư hại đối với hạ tầng năng lượng không chỉ làm gián đoạn nguồn cung nước cho hàng chục ngôi làng mà còn làm gia tăng ô nhiễm do bụi và khí thải độc hại từ các vụ cháy.
Để thoát khỏi vòng vây khủng hoảng, giới chuyên gia khuyến nghị Iran cần lập tức đầu tư vào công nghệ xử lý nước thải và hiện đại hóa hệ thống tưới tiêu. Việc mở rộng hợp tác quốc tế để tiếp cận các giải pháp tiên tiến là cần thiết, tuy nhiên điều này đang gặp trở ngại do các ưu tiên nguồn lực hiện nay bị dồn cho xung đột. Nếu không thay đổi quản trị tài nguyên theo hướng bền vững, Iran có thể phải đối mặt với sự suy thoái sinh thái diện rộng và bất ổn xã hội kéo dài.
Theo: Báo Dân trí
