Ở tuổi 70, thay vì quây quần bên con cháu, bà Mai vẫn đều đặn xách làn đi chợ mỗi sáng cho một gia đình ở Hà Nội, kiếm tiền tự lo cho tuổi già của mình.
- Thanh Hóa xử lý hơn 3.300 vụ vi phạm vỉa hè, thu hơn 1,5 tỷ đồng
- Đấm tài xế taxi giữa phố, người đàn ông lĩnh 06 tháng tù
- Hai nữ nhân viên bị cáo buộc chiếm đoạt hơn 8,4 tỷ đồng
6h sáng, bà rời căn hộ chung cư nơi làm giúp việc, đi bộ 2km ra chợ chọn mua rau, cá, thịt theo thực đơn gia đình chủ. Về nhà, bà chuẩn bị bữa sáng, rồi khi mọi người đi làm, đi học, lại dọn dẹp, phơi đồ, nấu bữa trưa. Nhịp sống ấy đã theo bà gần 10 năm, từ ngày rời quê lên thành phố. “Tôi còn khỏe nên đi làm cho khuây khỏa. Ngồi không ở nhà mới thấy sốt ruột, lại phiền con cháu”, bà nói.
Bà Mai có hai con trai, chồng mất hơn 20 năm trước, một mình bà nuôi các con khôn lớn. Người con thứ vào Nam lập nghiệp rồi định cư ở Gia Lai, bà ở lại quê cùng con trai cả. Trước đây bà làm nông, nhưng hơn chục năm trước ruộng bị thu hồi làm đường, thu nhập từ trồng rau, nuôi gà chẳng đáng bao nhiêu. Thấy nhiều phụ nữ trong xóm lên Hà Nội giúp việc kiếm 5-6 triệu đồng mỗi tháng, bà bàn với con rồi quyết định đi tìm việc, khởi đầu bằng công việc trông trẻ lương 5 triệu đồng/tháng.
Vài năm sau, khi con trai cả lập gia đình và con dâu sinh cháu, bà xin nghỉ về quê chăm con dâu ở cữ. Đến khi cháu đủ tuổi đi mẫu giáo, bà lại chọn quay về Hà Nội làm việc thay vì ở nhà trông cháu. “Nhiều người hỏi vì sao tôi không ở nhà trông cháu để các con đi làm, mà lại đi chăm con nhà khác”, bà kể.
Ở nhà chờ chu cấp hay tự lo cho mình
Theo bà Mai, trong xóm có những gia đình con cái thành đạt, mỗi tháng gửi tiền phụng dưỡng cha mẹ, ông bà chỉ cần nấu vài bữa cơm, chăm cây, đưa đón cháu. Nhưng nhà bà không có điều kiện như vậy: con trai lái xe, con dâu làm công nhân, phải chắt chiu từng đồng lo tiền học và sinh hoạt cho con. Nếu bà ở nhà chờ chu cấp, gánh nặng của các con sẽ càng lớn. “Mình còn khỏe, đi làm được ngày nào hay ngày ấy, vừa có thêm tiền tiêu, đỡ để các con phải lo cho mình”, bà bộc bạch.
Một lý do khác là giữ hòa khí gia đình. Hai con dâu là người tỉnh khác, cách bà hơn 30 tuổi, đôi khi khác biệt trong cách chăm sóc, nuôi dạy con; góp ý mà không đồng tình dễ sinh khoảng cách, giữ trong lòng lại khó chịu. “Tôi đi làm để các con tự quyết định cuộc sống và cách chăm sóc con cái. Vài tháng tôi về thăm nhà một lần, tình cảm giữa mọi người cũng thoải mái hơn”, bà nói.
Hiện bà làm giúp việc cho một gia đình ở Hà Nội với lương khoảng 8 triệu đồng/tháng, công việc chính là đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp và chăm em bé 3 tuổi. “Công việc bây giờ nhẹ nhàng hơn nhiều so với những năm đầu tôi làm giúp việc, gia đình chủ trang bị đầy đủ máy giặt, máy rửa bát, máy hút bụi, mình chỉ học cách sử dụng thì dọn dẹp rất nhanh”, bà nói. Bà có phòng riêng nghỉ ngơi, Tết được thưởng tháng lương thứ 13, hè được nghỉ một tuần về quê. Tranh thủ lúc chủ nhà đi làm, bà nhận dọn nhà theo giờ cho vài hộ trong chung cư, nâng tổng thu nhập lên 9-10 triệu đồng mỗi tháng.
Những năm gần đây, dù kinh tế các con đã khá hơn và nhiều lần khuyên mẹ nghỉ ngơi, bà Mai vẫn từ chối, một phần vì đã quen việc, phần vì công việc không nặng nhọc mà giúp bà có khoản tiết kiệm. Số tiền tích cóp được, bà dành một phần mua vàng phòng khi về già, phần còn lại chi tiêu cho bản thân và gửi cho cháu vài triệu đồng mua sữa, quần áo mỗi năm học mới.
Nghĩa Nguyễn (tổng hợp)
