NEPAL – Hiệu trưởng Rajendra Dawadi đã kịp rung chuông báo động, huy động giáo viên đưa 1.643 học sinh rời trường Tribhuvan Trishuli trước khi lũ quét tràn tới, giúp toàn bộ học sinh an toàn.
- Nepal tìm thấy 675 thi thể, Mỹ tăng gấp 7 lần viện trợ
- Tổng thống Iran nói ngược tuyên bố chỉ sau vài ngày
- Vệ tinh thấy sông băng, nhưng không biết khi nào nó sụp đổ
Khoảng 10h35 ngày 26/8 theo giờ Hà Nội, tương ứng 9h20 giờ địa phương, ông Dawadi, 47 tuổi, nhận tin làng phía thượng nguồn sông Trishuli bị nước lũ cuốn và được báo phải “chạy ngay”. Không kịp tổ chức một kế hoạch sơ tán bài bản, ông lập tức rung chuông, yêu cầu giáo viên đưa học sinh ra khỏi tòa nhà ba tầng cao khoảng 60 m so với mặt sông và gọi các tài xế xe buýt quay đầu.
Chỉ vài phút sau khi học sinh được đưa ra ngoài, dòng nước xiết cuốn phăng dãy phòng học. Ngôi trường không còn nguyên vẹn, nhưng 1.643 học sinh đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm trước khi thảm họa ập đến.
Thảm họa bắt nguồn từ một khối đá và băng lớn vỡ ra gần đỉnh Langtang Lirung, ngọn núi cao khoảng 7.000 m ở khu vực biên giới Nepal – Tây Tạng. Khối vật chất lao xuống khe Lhende Khola, cuốn theo bùn đất rồi đổ vào hệ thống sông Trishuli và Bhote Koshi, gây thiệt hại tại các huyện Rasuwa, Nuwakot và Dhading của Nepal.
Chấn động từ vụ sạt lở còn được các thiết bị địa chấn trên toàn cầu ghi nhận. Tính đến cuối tuần qua, giới chức hai nước xác nhận khoảng 700-800 người thiệt mạng và gần 3.000 người vẫn mất tích ở hai phía biên giới, trong đó có hàng trăm công nhân thủy điện Nepal.
Tại trường Tribhuvan Trishuli, hai nhân viên cũng không trở về. Thầy giáo lịch sử xã hội Santos Pariyar, 32 tuổi, bị nước cuốn khi đang nấu ăn sáng trong phòng trọ ven sông, còn người lao công Sultan Lama thiệt mạng khi quay lại đóng cửa trường.
Một tiếng chuông và quyết định trong vài phút
Trong khi cảnh báo chính thức chưa đến kịp, phản ứng của hiệu trưởng Dawadi đã tạo ra khoảng thời gian quý giá cho học sinh. Giáo sư Bethan Davies, Chủ nhiệm bộ môn Băng học tại Đại học Newcastle (Anh), cho biết khu vực trên độ cao 4.000 m quanh lưu vực Langtang đã ấm lên với tốc độ khoảng 5 lần mức trung bình toàn cầu kể từ thập niên 1960, khiến địa hình dốc dễ mất ổn định hơn.
Khối băng đá được ước tính rộng khoảng 20 ha, tương đương 28 sân bóng đá tiêu chuẩn, rơi từ độ cao 1.200 m. Dù trường nằm cao hơn mặt sông khoảng 60 m, tương đương một tòa nhà 20 tầng, dòng lũ vẫn đủ sức phá hủy dãy phòng học chỉ trong ít phút.
Sau khi chứng kiến ngôi trường bị dòng nước cuốn đi, ông Dawadi vẫn không nhận mình là người hùng. “Tôi còn có thể làm gì khác được nữa?”, ông nói khi đứng trước đống đổ nát ngập bùn.
Trong một thảm họa diễn ra quá nhanh, quyết định rung chuông của một người đã giúp hơn một nghìn học sinh có thêm thời gian rời khỏi nơi nguy hiểm. Phía sau con số 1.643 người sống sót là vài phút khẩn cấp mà thầy Dawadi và các giáo viên đã không bỏ lỡ.
Đỗ Vân (tổng hợp)
