Tình cha giữa dòng nước lớn – chuyện buồn ở Huế

Giữa cơn lũ, người cha ấy vẫn ôm chặt con trong vòng tay đến phút cuối. Câu chuyện khiến ai nghe cũng nghẹn lại, không chỉ vì mất mát, mà vì giữa dòng nước dữ, ta còn nhìn thấy rõ: tình cha!

Những ngày mưa dầm xứ Huế, tôi đọc được một tin khiến lòng thắt lại: hai cha con chèo thuyền đi sạc điện thoại và mua chút thức ăn, chẳng may thuyền lật. Khi được tìm thấy, người cha vẫn ôm chặt con trong vòng tay. Tin ngắn thôi, nhưng khiến người ta lặng đi thật lâu.

Mưa Huế vốn đã buồn, mà mưa trong tim lại càng nặng. Giữa dòng nước đục cuộn trôi, người cha ấy vẫn giữ con trong vòng tay, như thể cả thế gian này chỉ còn lại hai cha con và ông không thể buông. Có lẽ, trong giây phút ấy, ông chẳng kịp nghĩ gì, chỉ biết ôm lấy đứa con nhỏ, bản năng của tình thương đã vượt lên cả nỗi sợ.

Tôi chợt nhớ đến cha mình. Ngày nhỏ, mỗi khi trời mưa to, cha thường xắn quần lội qua sân để đón tôi ở đầu ngõ. Tôi đội mũ ni lông, chân khua nước, tay nắm chặt tay cha. Mưa tạt vào mặt rát rạt, nhưng lòng lại thấy ấm. Cha không nói gì nhiều, chỉ khẽ giục: “Đi nhanh kẻo cảm lạnh.” Giờ nghĩ lại, những câu nói tưởng giản đơn ấy hóa ra là cả một đời lo lắng.

tình cha
Cha kiệm lời, nhưng mỗi bước đi bên con đều là một lời yêu thương
(Ảnh: Bách hóa Xanh)

Cha không giỏi nói lời yêu thương. Người ta vẫn bảo tình cha giống như mặt biển – yên ả trên bề mặt, nhưng ẩn sâu là cả nghìn cơn sóng. Cha thương con trong những lần lặng lẽ dậy sớm, trong bữa cơm nhường miếng ngon, trong ánh mắt nhìn theo khi con khuất sau cánh cổng trường.

Câu chuyện ở Huế khiến tôi nhận ra: Trong cuộc đời này, có biết bao người cha vẫn ngày ngày “chèo thuyền” – thuyền của trách nhiệm, của hy vọng, của tình thương thầm lặng. Họ chèo giữa những cơn giông cuộc sống, đôi khi mệt rã rời, nhưng vẫn không buông mái chèo, chỉ vì một điều duy nhất: con được an lành.

Thỉnh thoảng, chúng ta quên mất cha đã già đi bao nhiêu. Quên mất bàn tay từng dắt mình đi nay đã run hơn, lưng từng cõng mình đã khom xuống. Và đôi khi, chỉ đến khi mất mát đến gần, ta mới chợt hiểu: có những cái ôm dù ngắn ngủi, lại đủ giữ ấm cho cả đời người.

Tôi tin, người cha ở Huế ấy đã đi trong bình yên. Bởi trong vòng tay ông, đứa con không còn sợ hãi. Bởi trong tình thương ấy, mọi bão tố đều lặng xuống. Có những con thuyền sẽ không bao giờ cập bến, nhưng tình cha thì vẫn neo lại – ở đâu đó trong lòng người, như ánh đèn nhỏ, soi lối cho những đứa con đi qua mùa nước lớn của đời mình.

Và rồi tôi nghĩ đến những người con của hôm nay – chúng ta, những đứa con đã trưởng thành. Mỗi cuộc gọi về nhà, chúng ta thường là hỏi mẹ: “Mẹ ăn cơm chưa?”, “Mẹ khỏe không?” – còn cha, vẫn ngồi im ở góc bàn, chỉ góp một câu: “Giữ gìn sức khỏe nghe con.” Rồi ta lại vội vã tắt máy.

Càng lớn, ta càng ít nói với cha, càng ngại bắt đầu một câu chuyện cũ. Nhưng trong sâu thẳm, có lẽ ai cũng từng ước được quay lại một buổi chiều xưa, khi chỉ cần ngồi bên cha, nghe tiếng gió qua hiên là thấy lòng bình yên đến lạ. Rồi sẽ đến một ngày, giữa dòng nước lớn của cuộc đời, ta chợt hiểu: có một người đã từng lặng lẽ chống chọi cả cơn giông để con được bình yên.